Thứ Năm, 22 tháng 11, 2018

Mùa đông


[Đôi lời nhắn nhủ và thú tội]
Hẳn là vào một ngày mà check này check kia mắt díp hết cả lại rồi, cô gái nhỏ không chịu đựng được nữa, đành phải lôi blog ra để viết. Và kì lạ chưa, cơn buồn ngủ qua đi nhanh chóng như chưa từng xuất hiện. Thật sự vi diệu!!!


Trời đất vài hôm trước vẫn còn nắng vàng rất đẹp, tiết trời khô ráo, gió man mác thôi. Thời tiết mùa thu. Khi mọi người đã nói quá nhiều về vẻ đẹp của mùa thu rồi, thì cô sẽ chẳng còn muốn nói nhiều về nó nữa. Nhưng thu Hà Nội vẫn có sự duyên dáng nhất định, và cô thừa nhận mình bị thu hút bởi sắc trời mùa thu đó. Xàm xí một chút, thì có lẽ, sự hấp dẫn này là do trời vào thu thường là vào tháng Thiên Bình, mà cô thì lại có một bạn Moon Thiên Bình mạnh mẽ trong người.

Nhưng đó là câu chuyện của "vài hôm trước". Đùng một cái hôm nay, gió lạnh về, trời xám xịt. Thỉnh thoảng mưa rớt xuống, sau đó lại gió, và lạnh. Cả thiên hạ lại xì xào bàn tán, rằng, thế là hết mùa thu rồi, mùa đông lạnh lẽo đến rồi. Họ ì xèo, họ tiếc nuối vì chưa kịp chụp vài bộ ảnh mùa thu, chưa kịp thưởng thức tiết trời dễ chịu nhất trong năm của Hà Nội (và chưa kịp cả kiếm người thương đi ăn đám cưới - tháng Thiên Bình mà). Họ ì xèo, mùa lạnh đến nhanh quá mà họ còn cô đơn, trời u ám chụp ảnh chẳng đẹp.

Cô mặc kệ họ. Đông về, là cô vui mừng một cách khó tả. Bốn mùa xuân hạ thu đông năm nào cũng có ở cái đất Hà Nội này nói riêng và các tỉnh miền Bắc nói chung. Nhưng cô đặc biệt chỉ mong chờ mùa đông đến.

Đúng vậy, cô thích mùa đông. À không, không phải thích, "thích" là không đủ để thể hiện tình cảm của cô dành cho mùa đông. Cô yêu mùa đông.

Cô bị hấp dẫn bởi mùa thu là thật, không hề nói dối. Nhưng để trả lời cho câu hỏi có yêu mùa thu hay không, thì cô chẳng thể trả lời "có" được, vì cô chẳng có mấy cảm xúc với mùa thu cả. Cảm xúc của cô dành cho mùa đông - mùa lạnh trong năm mất rồi. Trót yêu.

----------------------

Một ngày cuối tuần, đang tán gẫu, bỗng anh hỏi cô "em thích mùa thu à?". Cô nhìn dòng tin nhắn rồi trả lời "không, em thích mùa đông". Lát sau, điện thoại ting ting. Chẳng nằm ngoài dự đoán, anh hỏi cô vì sao. Cô đọc tin nhắn, mỉm cười, nghĩ thầm "lại thêm một người hỏi vì sao". Vì sao nhỉ? Thực ra, cô cũng chẳng biết là vì sao nữa. Mang máng trong đầu cô nhớ là đã viết rằng cô thích mùa đông như thế nào và vì sao cô lại thích mùa đông đến thế. Đó là những dòng văn của một thời tuổi trẻ bay bổng mộng mơ (đến giờ cô vẫn vậy chẳng khác gì), hơi ngáo và rất ngố của cô. Nhưng cô chẳng nhớ là cô viết ở đâu cả, note trên facebook hay tumblr, hay trên một chiếc nick ảo nào đó... Cô tìm riết cũng chẳng thấy đâu... Ấy thế mà, lúc anh hỏi, cô còn tự tin nghĩ thầm là sẽ gửi lại những dòng đó cho anh để anh đọc hiểu xem vì sao cô thích mùa đông cơ đấy! Cô gái nhỏ đôi khi vẫn tự tin quá mức như thế này.

-----------------------

Cô thích mùa đông. Mùa đông là mùa lạnh. Mùa lạnh ngoài chuyện nhiệt độ sẽ xuống thấp, thì mùa lạnh còn có gió. Keyword ở đây là "có gió". Cô thích gió, thích cảm giác làn gió thổi tung mái tóc dài của cô, thích cảm giác làn gió luồn qua từng ngón tay, chạm vào da thịt. Dù sau đó tóc có rối bù, dù sau đó cô có bị nhiễm lạnh, thì cô vẫn thích gió. Mùa hè hay mùa đông, gió đều đáng yêu như vậy. Đặc biệt là gió lạnh. Cô thích cái cảm giác lạnh buốt cắt da cắt thịt như thế.

Cô thích mùa đông. Mùa đông là mùa lạnh. Mùa lạnh thì chắc chắn sẽ được mặc áo ấm. Cô thích cảm giác trùm quần áo lên người, chui rúc vào những chiếc khăn len, rụt cổ lại trốn trong cổ áo của những chiếc áo len cao cổ. Cô thích đội mũ áo của những chiếc áo khoác, cảm giác chẳng ai có thể nhìn thấy biểu cảm của cô nữa, còn cô thì có thể ở trong đó và đảo mắt quan sát tất cả những gì cô muốn.

Cô thích mùa đông. Cái này thì mâu thuẫn này. Rõ ràng cô rất thích cảm giác lạnh cắt da cắt thịt, nhưng cô lại cũng thích cảm nhận được hơi ấm. Sau khi để tay lạnh cóng, cô sẽ tìm đủ mọi cách để làm ấm tay của mình: đút vào túi áo, tự hà hơi vào tay, xoa hai tay vào nhau, dùng khăn len để ủ tay. Ác ôn hơn là luồn tay vào người của người khác, mà cái "người khác" hay chịu trận nhất lại chính là đứa em gái bé bỏng của cô gái (tất nhiên là cô cũng phải chịu cảnh bị em gái cô "trả thù"). Chui rúc vào chăn ấm vào mùa đông cũng rất là sung sướng.

Mọi người thường thích mùa đông vì được cuộn tròn trong chăn, làm biếng và ngủ rất sướng. Cô thì lại khác. Mùa đông cô có xu hướng dậy sớm hơn và ngủ ít hơn mùa hè. Lý do thì đơn giản cực kì: nếu mà ngủ nhiều quá, làm sao mà cảm nhận được hết vẻ đẹp tuyệt vời của mùa đông. Có thể cô sẽ nằm ỳ trong chăn chẳng chịu nhấc người dậy, nhưng tuyệt đối sẽ không ngủ. Cảnh sắc âm u đẹp như thế này, tại sao lại nhắm mắt mà ngủ cho được cơ chứ. Nếu rảnh, cô còn thích đi ra ngoài đường, lượn phố và cảm nhận sự đẹp của mùa lạnh nữa cơ.

Cô thích mùa đông, cô thích ăn kem vào mùa đông. Là một ice-cream-aholic (viết thế này chắc đúng nhỉ?!), đúng là ăn kem vào mùa nào cũng thích cả, nhưng ăn kem vào mùa đông có sức hấp dẫn và thú vị hơn nhiều. Ăn kem vào mùa không lạnh (đặc biệt là mùa hè), cảm giác bạn nhận được là làm dịu cái nóng, mát hơn, đỡ nóng hơn. Cảm giác cái nóng được giảm đi, đúng không? Đúng. Nhưng ăn kem vào mùa lạnh, chính là mùa đông, cái bạn cảm nhận được là toàn bộ cái lạnh của kem. Không còn là một thứ đồ ăn giúp bản giảm nhiệt, đỡ nóng hơn (nhưng chắc chắn sẽ khát nước), ăn kem vào mùa đông là bạn cảm nhận được toàn bộ hương vị và tính chất của kem đó. Đúng là ngôn từ không thể nào diễn tả nổi cảm giác thú vị đó, không thể diễn tả nổi. Và cô gái thì vẫn rất thích trải nghiệm cảm giác này.

Cô thích mùa đông. Cô yêu mùa đông. Nhưng cô biết, chắc chắn không phải vì những thứ đó mà cô yêu mùa đông. Nếu chỉ vì mấy dòng kể trên, chắc chắn tình cảm của cô dành cho mùa đông đã bị lãng quên rồi. Thực ra, cô gái cũng chẳng rõ tại sao cô lại yêu mùa đông đến thế cả. Yêu là yêu thôi, cảm giác nó là như vậy, hỏi tại sao thì biết trả lời như thế nào nhỉ? Đâu phải câu hỏi nào cũng có câu trả lời đâu, đúng không? Cô đã yêu thì sẽ mù quáng không lý do như vậy đó.

Thôi thì, nếu vẫn cứ phải lựa một lý do nào đó để trả lời, thì chắc cô sẽ lấy lý do: do cô sinh vào mùa đông, mà mẹ cô kể lại là, phải đợi đến ngày lạnh nhất trong đợt rét năm đó, vào đúng giờ lạnh nhất của ngày đó, cô mới chịu đạp bụng mẹ chui ra. Cứ coi như một cái duyên, thì ngày từ khi oe oe chào đời, cô đã có duyên với mùa đông rồi. Có duyên, có phận, thì cứ thế mà tiến thôi.

Mùa đông đẹp là mùa đông không có nắng, không có mưa, chỉ có gió. Hoa sữa có nồng nàn đến như thế nào, thì cô vẫn cứ thích, như cảm giác cô dành cho mùa đông vậy.

Nhưng dù mùa đông có dở chứng lúc mưa lúc nắng như thế nào, thì chỉ cần đấy là mùa đông, là cô sẽ thích, sẽ yêu. Cô sẽ giả vờ hờn dỗi thời tiết, nhưng vẫn sẽ đắm chìm yêu thương mùa đông đó.

Cô còn tự nhận mình là công chúa mùa đông - "princess of winter" cơ mà

#kikyo - viết cho những ngày mùa đông ẩm ương đến mà chưa đến.

-----------------------------------------------------------------------------

Đôi lời của tác giả: đáng nhẽ những dòng tiếp theo sẽ là những dòng văn rất khác, với những cảm xúc rất khác, nhưng vì anh hỏi, nên tất cả đều được dừng lại hết, nhường chỗ cho tình cảm luôn tồn tại nhưng ít khi được nhắc đến này. Đúng thế, cô gái đó thực sự rất yêu mùa đông!

Hôm nay repeat one bài này
Và bài này chẳng liên quan gì đến mùa đông cả

Continue reading

Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2018

Tại sao mình lại chia tay nhỉ? (story version)

Ảnh trên pinterest vẫn luôn rất xinh đẹp và đáng yêu
"Tại sao mình lại chia tay?"

Một ngày cuối thu, cô gái rảo bước hít hà và ngắm nốt hương vị thu Hà Nội. Người ta vẫn nói rằng thu Hà Nội đẹp ngây ngất lòng người. Vẻ đẹp khiến người ta nghiêng mình, vể đẹp khiến người ta chỉ cần thấy thôi là sẽ nhẹ nhàng và dịu dàng hẳn lại. Chẳng còn bộn bề lo âu gì nữa, chỉ cần ngắm màu vàng của ánh nắng mùa thu, cảm nhận làn gió thổi qua, là tâm hồn người ta như được thanh tẩy, nhẹ nhàng hơn mà đáng yêu hơn rất nhiều. Mùa thu của Hà Nội tình lắm, dù chẳng muốn nhắc đến nhiều (vì ai cũng nhắc đến), cô gái vẫn phải thốt lên rằng "Thu Hà Nội đẹp thật".

Lang thang bước trên phố, ngắm nhìn mây trời, cô bỗng dừng lại bởi mùi hương khó cưỡng nổi: mùi đồ ăn vặt. Sẵn bụng đói, cô mở vi kiểm tra. Đủ tiền! Chẳng tội gì mà không tự thưởng một bữa ngon cho chiếc bụng đang í ới đòi hỏi cả. Tặc lưỡi, cô gái sà vào cái nơi mà mùi hương tỏa ra, lễ phép order một đống đồ ăn ngon lành, và ngồi đợi.

"Tại sao mình lại chia tay nhỉ?" - dòng suy nghĩ ngắn ngủi bỗng xoẹt ngang qua đầu cô. Cô giật mình, vẻ mặt trở nên khó hiểu không thể kìm chế cảm xúc. Cô thực sự quá đỗi ngạc nhiên vì những suy nghĩ đó của mình. Chuyện tình cảm đó đã kết thúc từ quá lâu rồi, cô cũng chẳng quá thật tâm với đoạn tình cảm này lắm, thời gian trong mối quan hệ của hai người còn chưa được đến nửa năm... Vậy hà cớ gì dòng suy nghĩ đó lại xuất hiện trong đầu cô lúc này? Không, chắc cô bị chập cheng thật rồi. Chắc do đói ăn, tỉnh táo, tỉnh táo lại nào! "Phải ăn thật ngon, vì mình đang đói", cô lẩm nhẩm như vậy và bắt đầu thưởng thức đồ ăn mà cô đã gọi.

Nhưng không, dòng suy nghĩ đó không biến mất. Trong đầu cô vẫn là câu hỏi "tại sao mình lại chia tay nhỉ?"

Ngày đó, với một cô gái kiêu kì như cô, dù biết mình chẳng quá xinh đẹp, nhưng ý thức được bản thân có duyên và không hề xấu, nên cô cũng chẳng tội gì mà không giả bộ làm kiêu cả. Cái tôi quá lớn làm cô gái trẻ không thể nào không kiêu kì được. Người ngoài nhìn vào, thấy cô vui vẻ hòa đồng, thấy cô cười nói thoải mái vói bạn bè. Họ thấy cô tràn trề năng lượng, tràn đầy tự tin và có phần cá tính. Lời đồn thổi về cô, cô nghe từng ngày và đếm không xuể, cô chỉ cười khẩy. Nông cạn, người ta chỉ nhìn thấy những thứ rất bề nổi của cô mà thôi. Vậy thì hãy cứ nghĩ vậy đi, cô gái trẻ tuổi ngạo mạn nghĩ vậy.

Người kia lẽo đẽo theo cô (như một con cún) mỗi ngày. Mãi đến sau này khi bước vào mối quan hệ rồi cô mới biết, người ta thích cô từ lâu rồi, bình thường người ta sẽ chẳng thổ lộ gì đâu, cho đến cái ngày hắn nhìn thấy cô cười truyền cảm (hắn bảo thế) thì hắn mới trút hết can đảm để lẽo đẽo theo cô. Cô kiêu kì vậy thôi, chứ với bạn bè lại vô cùng dễ tính. Hắn từ bạn bè, lẽo đẽo theo cô làm cô không đề phòng. Cô cũng chẳng có mấy tình cảm yêu đương gì với hắn, chỉ là ngày nào cũng đưa đón nhắn tin, bỗng thấy mủn lòng vì hành động chân thành và bền bỉ quá. Bỏ thì thương vương thì tội, thôi thử nhận lời yêu xem sao. Cô nhận lời yêu mà không quên kèm thêm câu "Mình không có tình cảm gì với cậu đâu nhé!" một cách chân thật (mà có lẽ chàng trai trong câu chuyện lại nghĩ rằng đây là một ẩn ý gì đó). Gọi là nhận lời yêu đương, nhưng cô cũng chẳng ấm áp hơn được một chút nào. Không nắm tay, không hôn, không đi chơi riêng... mọi thứ vẫn diễn ra như chưa từng có lời tỏ tình của chàng trai vậy.

Nói vậy thì thật chẳng công bằng một chút nào cho cô cả. Cô có quan tâm chàng trai hơn (dù chỉ một chút). Thỉnh thoảng gió lạnh về vẫn nhắc mặc áo ấm, nói chuyện cũng có chút gần gũi thân thiện hơn, chứ cũng không lạnh lùng nữa. Cô cũng thấy vui và cũng làm chàng trai cảm thấy vui khi nói chuyện với mình. Nhưng cô vẫn chẳng thích chàng trai. Còn hắn, hắn càng ngày càng say đắm cô. Bạn bè cô cũng chỉ biết là ôi may quá, cuối cùng cũng có chàng trai chịu được sự đỏng đảnh kiêu kì của cô bạn này rồi, cuối cùng cô cũng tìm được bến đỗ cho mình rồi.

Thế rồi một ngày nọ, họ chia tay. Cô là người nói lời chia tay. Chàng trai có níu kéo, níu kéo rất nhiều. Chàng gọi điện, cô không nghe máy. Chàng nhắn tin, cô không trả lời. Chàng gặp cô trong nhóm bạn chung, chàng tỏ vẻ buồn rầu, cô mặt lạnh te bơ đi. Chàng xin hẹn gặp riêng cô, cô không gặp chàng. Chàng bất lực tâm sự với bạn của chàng, bạn của cô, bạn chung của hai đứa. Cô nghe lời khuyên này kia, nhưng cô không chấp nhận níu kéo. Cô lạnh lùng bỏ đi như vậy. Chàng trai đó, thực sự đã bấn loạn.

"Nhưng tại sao mình lại chia tay nhỉ?" - cô vẫn không thể nhớ được lý do tại sao họ lại chia tay cả. Khẽ inbox cho nhỏ bạn thân hỏi, nhỏ bạn thân đáp lại, rằng cô chỉ nói họ không hợp, có một vài thứ cô không chấp nhận nổi ở người kia, chứ cũng chẳng ai biết tại sao cô lại chia tay và lạnh lùng với chàng trai này cả. Bạn bè hồi đó, tôn trọng quyết định của cô, nhưng thương chàng trai này nhiều.

Ừ, tại sao cô lại có thể chia tay một chàng trai tốt đến như vậy nhỉ? Một chàng trai học giỏi, thông minh, nhà cũng có điều kiện. Một chàng trai có đủ tình cảm chân thật nhất dành cho cô gái. Hiếm có chàng trai nào dành cho cô tình cảm đong đầy chân thành, cùng hành động chân thật chẳng toan tính gì đến thế. Ít nhất, cô cảm nhận được rằng tình cảm của đối phương là vậy.

Ấy thế mà cô vẫn phũ phàng nói lời chia tay, và cô cũng chẳng có tình cảm gì với chàng trai cả. Cô nỗ lực hiểu cho mọi cố gắng của chàng trai, nhưng tình cảm thì chẳng thêm được một tấc nào cả. Không hợp, vẫn là không hợp.

Rốt cuộc thì, sau tất cả, không hợp vẫn là chia tay. Cũng chẳng thể có một quy chuẩn nào cho việc thế nào là hợp và thế nào là không hợp cả. Người ngoài cuộc nhìn vào sẽ luôn nhìn thấy điểm chung, điểm giống, điểm hợp, điểm vừa mắt từ một cặp đôi nào đó, nhưng liệu 2 con người đó có thực sự hợp được với nhau hay không, thỉ chỉ người trong cuộc mới có thể hiểu được. Cô bảo rằng họ không hợp, nhưng chính cô cũng chẳng giải thích được tại sao lại không hợp. Tất cả chỉ là cảm giác, chỉ là sự nhạy cảm mà bản thân cô vẫn luôn tồn tại trong con người cô. Khó giải thích.

Cô chẳng tiếc gì chàng trai đó, vì chàng trai đó chẳng phải là của cô. Nếu tiếp tục ắt hẳn cô sẽ càng khó chịu, và chàng trai cũng sẽ dần mệt mỏi thôi. Mà đúng là không phải là của cô mà, giờ chàng trai đã một vợ sắp hai con đến nơi rồi kia kìa.

Điều thắc mắc của cô chỉ là: đáng nhẽ người ngoài cuộc sẽ là người hỏi câu "tại sao", vậy tại sao dòng suy nghĩ tại sao đó lại bất chợt chạy qua trong đầu cô?

Có khi nào, bây giờ khi bình tĩnh quan sát lại những câu chuyện trong quá khứ, cô đã bình tâm để trở thành một người ngoài cuộc, đủ tính "tách rời" để quan sát hết tất cả mọi diễn biến của câu chuyện?

---------------------------------------------------------------
Câu chuyện hư cấu dựa trên cảm hứng từ các chất liệu có thật:
- story của 1 đứa em, sau đó được make up bởi phù thủy drama #kikyo
- dòng suy nghĩ "tại sao mình lại chia tay nhỉ?" đến từ một buổi sáng sớm nào đó khi thức dậy
- câu chat của bạn đồng nghiệp "tớ thấy tán Chi dễ cực"

Có "story version" thì chắc chắn sẽ có "emotion version"
Và mình biết, bài này, mình viết không hề hay!

Continue reading

Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2018

Trống rỗng

Cảm giác trống rỗng thì đôi mắt sẽ vô hồn
Buồn thì sẽ khóc. Mắt khi buồn sẽ có nước, long lanh long lanh. Vui thì sẽ cười. Mắt khi vui sẽ có lửa, lấp lánh ánh sáng. Mắt khi mệt mỏi sẽ lờ đờ. Nhìn chung, cảm xúc đôi khi có thể cảm nhận được rất rõ qua ánh mắt. Dù cho đó là người che giấu tâm tư giỏi như thế nào, khi bị tập trung nhiều vào ánh mắt, cũng khó che giấu được cảm xúc và tâm tư của mình. Mình tin vậy.

Cảm giác trống rỗng, là cảm giác mà chẳng có cảm giác gì cả. Chẳng vui cũng chẳng buồn, cũng chẳng mệt mỏi. Khi trống rỗng, dù miệng có cười nói, chân tay có linh hoạt thế nào, thì mắt vẫn vô hồn.

***********************

Trời xanh, gió thổi nhẹ nhẹ. Đang mùa thu mà, tiết trời dịu đi, mát đến rõ rệt. Những cơn mưa rào bất chợt của mùa hạ dần qua đi, ánh nắng gay gắt cũng dịu đi bớt. Hạ đã rút lui, nhường ngôi cho mùa thu nhẹ nhàng tới. Mặc dù chẳng thích mùa thu lắm, nhưng công bằng mà nói, thì màu sắc của mùa thu tình và nên thơ thật. Không có cái chói chang quyết liệt của nắng hạ, cũng chẳng lạnh lẽo xám xịt như mùa đông, mà lại cũng chẳng tươi mới như sắc trời mùa xuân, mùa thu là nắng vàng dịu dàng, là cơn gió thoảng qua. Cái màu vàng của mùa thu nó hài hòa, khiến người ta nhìn là thấy vừa mắt. Bất cứ cái gì đặt vào mùa thu cũng đều nhẹ nhàng, dịu dàng và mềm mại đi hẳn. Chắc cũng vì thế, mà mùa thu người ta hay cưới nhau, vì người ta cảm thấy hài hòa. Và những bài hát về mùa thu cũng đậm cái tình và chất thơ hơn.

Cô bé ngồi ở đó, giữa cánh đồng lau đang đung đưa nhẹ. Tay vẫn cầm khư khư con gấu bông đó, nhưng chẳng nói gì cả. Lạ nhỉ, bình thường con bé sẽ tung tăng chạy nhảy, hoặc sẽ nằm ngủ và mơ một giấc mơ đẹp nào đó cơ mà...

- Em sao thế? - Tôi lại gần cô bé và hỏi.

Vẫn bộ váy phối màu xanh - trắng tuyệt đẹp, tóc buộc 2 bên xinh như tiểu thiên thần, cô bé quay sang nhìn tôi. Ánh mắt vô hồn. Đúng thế, mắt của em không có hồn gì cả. Em chẳng khóc tức tưởi như lần đầu tôi gặp, cũng chẳng la hét kêu cứu như lần thứ hai tôi gặp, em cũng chẳng sợ hãi chạy một mạch như lần thứ 3 tôi gặp em. Lần này mắt em chẳng có cảm xúc gì hết. Mặt em cũng chẳng biểu lộ cảm xúc gì. Em cứ nhìn tôi như thế. Cảm giác em muốn khóc lắm, em muốn gào lên lắm, nhưng em vẫn chỉ nhìn tôi với ánh mắt không cảm xúc như vậy thôi.

Không chịu nổi ánh mắt vô hồn và sự im lặng đến đáng sợ đó nữa, tôi lên tiếng:
- Em có sao không? Em sao thế?
- Em bị trống rỗng. - Cô bé đáp
- Trống rỗng là như thế nào, sao lại như thế? 

Cô bé chẳng nói gì, chỉ đưa tay về phía xa.

*****************************

Phía cái cây kia, ngày trước, em đã từng có rất nhiều bạn ở đó. Em đã nghĩ mình rất vui. Nhưng không, em không còn vui nữa. Bây giờ các bạn không còn ở đó nữa, em không vui hơn, nhưng em cũng chẳng muốn ai xuất hiện nữa cả. 

Hôm đó sinh nhật em. Một chiếc bánh gato to đùng đã được em tự tay làm và dồn rất nhiều tình cảm vào trong đó. Em muốn mọi người thưởng thức một chiếc bánh ngọt ngon bổ, đong đầy tình cảm ở trong đó, chứ không phải một chiếc bánh được làm hàng loạt có thể mua được ở ngoài hàng. Em mời các bạn đến ăn sinh nhật cùng em. Các bạn có đến, vui lắm. Em để các bạn ngồi ở dưới gốc cây, ăn bánh kẹo, uống nước ngọt, vui đùa và hít hà hương thơm thư giãn của không gian này. Rồi em chạy vào nhà, lấy chiếc bánh kem em đã dày công chuẩn bị, mang lên mời các bạn. Em hí hửng đi lấy, rồi em hí hửng mang lên. Em tưởng tượng trong đầu viễn cảnh các bạn sẽ cùng em ăn chiếc bánh đó, dành cho em những lời chúc tốt đẹp nhất cho tuổi mới của em. Em cười tươi.

Bỗng em khựng lại, em không bước nổi bước chân nữa. Ơ, sao mọi người lại không đợi em vui đùa cùng? Sao em mới chỉ biến mất một lúc mà bữa tiệc sinh nhật em đã trở thành sàn diễn của ai đó khác? Ơ, đây là sinh nhật của em cơ mà !!! Các cậu ơi, sinh nhật của tớ cơ mà, tớ ở đây cơ mà!!! Em hét lên nhưng chẳng ai nghe thấy, chân em cũng chẳng còn bước nổi nữa. Em cứ đứng đó, sững sờ trước cảnh tượng đấy. Ai đó đã cướp mất sân khấu của em, chiếm spotlight của em. Vị trí đó phải là của em chứ! Hôm nay là ngày vui của em cơ mà. Nhưng em cũng chẳng khóc nổi. Các bạn có làm gì sai đâu mà em lại khóc nhỉ? Là em chạy đi trước mà? "Nhưng em chạy đi lấy bánh cho các bạn mà" - em tự nhủ với lòng mình. Nhưng cho dù là thế, các bạn cũng chẳng sai. Là em đòi hỏi ở các bạn nhiều quá, hay là các bạn cũng chẳng thân và tốt như em tưởng? Em chẳng biết nữa. Ở ngay khoảnh khắc đó, chiếc bánh gato rơi bịch xuống, xộc xệch, méo mó, chẳng còn đẹp như ban đầu nữa. Các bạn thấy tiếng động, ngừng chơi 2 giây, rồi lại tiếp tục cuộc vui. Em cứ đứng đó, nhìn chiếc bánh đã bị hỏng. Em chẳng khóc. Ánh mắt của em vô hồn. Từ từ ngồi xuống, quẹt một phần kem, bỏ vào miệng, em gật gù: "cũng ra gì đó chứ". 

Sau đó, em chẳng còn nhớ gì nữa, chỉ biết rằng, từ đó chẳng còn ai đến chỗ này với em nữa cả. Chính xác là, em chẳng còn cho ai đến nữa

*****************************

Câu chuyện của cô bé là như vậy. Em chẳng biết khóc hay biết cười nữa, nên em chọn cho mình một ánh mắt vô hồn. Em trống rỗng, em chẳng còn cảm thấy gì cả.

Cảm giác trống rỗng xuất hiện khi sự vui quá hoặc buồn quá bỗng nhiên kết thúc. Như một con nghiện thuốc phiện bừng tỉnh sau cơn mê vậy, chẳng còn cảm nhận gì nữa. Lúc phê thuốc thì bay bay hoặc khóc lúc như điên, nhưng khi hết thuốc thì lại chẳng còn cảm giác gì nữa cả. Trống rỗng. Cảm giác vui buồn lúc trước là thật hay giả nhỉ? Chẳng biết nữa. Chẳng ai vui mãi hay buồn mãi được. Nhưng với những đứa cảm thấy "ổn" là khi trải qua cảm xúc cực đoan, nghĩa là vui cũng được mà buồn cũng được, miễn là phải có cảm xúc; thì việc trống rỗng thực sự là một điều đáng sợ. 

Trước giờ cứ nghĩ việc trống rỗng này là bình thường, là do chẳng có ai để nhớ để thương nên mới vậy. Hóa ra không phải. Hóa ra cảm giác này đến từ nỗi sợ và kí ức nào đó hồi nhỏ. Chẳng hiểu sao lại là sinh nhật, chẳng hiểu sao lại là viễn cảnh đó, chẳng hiểu sao lại là chiếc bánh? Và hóa ra, việc chẳng muốn cho ai bước vào thế giới nội tâm, cũng như chẳng muốn gặp ai, chẳng muốn hẹn hò gì, cũng phải đến từ sự tự ti ngoại hình. Cảm giác đó như một nỗi sợ bị phản bội nào đó vậy. Cảm giác bị ruồng bỏ, cảm giác chẳng còn nơi nào thuộc về, cảm giác trở nên "invisible". Thế nên, chẳng muốn ai bước vào cả, từ chối mọi năng lượng ập tới, từ chối tất cả những người bước qua. Và thế là, lại càng trở nên trống rỗng.

Cảm giác gây khó chịu nhất, không phải là cảm giác ốm đâu, không phải là cảm giác khi quá buồn, càng không phải là cảm giác lúc thất tình. Mà đó là cảm giác trống rỗng, cảm giác chẳng có cảm giác gì cả.

Vẫn biết là bản thân có vấn đề, nhưng lại chẳng biết giải quyết vấn đề đó như thế nào. Đi healing, cảm xúc chẳng chịu nổi lên, mọi thứ là "trống rỗng" mới là thứ đáng sợ và khó giải quyết nhất.

Ít ra, có cái nổi lên, thì còn biết nó là gì và giải quyết như thế nào.

Nhưng mà không sao đâu nhỉ, rồi dần dần, mọi thứ sẽ ổn hơn, phải không? 

*cười nhạt một cái* Phải, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi cô bé ạ :) Em sẽ ổn thôi, inner child của chị ạ, vì em đáng yêu, xinh xắn như một tiểu thần tiên vậy.

Câu chuyện của lần thứ 4 gặp bạn Inner Child khi đang ngồi thiền. Mỗi lần thấy bạn ý là chỉ muốn ôm chặt bạn ý vào lòng, nhưng chẳng lần nào ôm được cả.

Continue reading

Thứ Năm, 23 tháng 8, 2018

Xin lỗi, cảm ơn và câu chuyện về giao tiếp

Đông Nhi có một bài hát tên là "Nhớ mãi nụ cười xinh"
Lâu rồi không viết lách gì cả, nên cũng muốn viết lách đôi chút để lấy lại cảm giác viết lách. Hoặc, có thể nghĩ là "để chữa lành" cũng được. Tùy độc giả nghĩ.

Dạo này tác giả của bài viết này, rất hay gặp phải những trường hợp không biết nói xin lỗi, quên mất lời cám ơn, sử dụng ngôn từ đúng như một loại vũ khí đâm người khác chỉ để cho... sướng cái miệng. Thế nên, ban đầu những dòng này chỉ để nói về câu chuyện cám ơn và xin lỗi, nhưng sau đó, tác giả lại nghĩ, mình cần viết nhiều hơn những dòng như thế.

Có thể, tác giả là người quá truyền thống, quá hoài niệm, quá bảo thủ. Cũng có thể, tác giả là người quá tình cảm, quá cảm xúc, quá luật lệ nguyên tắc. Thế nào cũng được, nhưng có một vài chuyện, tác giả nghĩ, con người ta muốn sống tốt hơn thì nên làm.

CÁM ƠN VÀ XIN LỖI.

Ngày trước mình có đọc ở đâu đó, rằng xin lỗi, không phải là thấy bản thân mình có lỗi thì mình mới xin lỗi, mà là sự thể hiện của việc mình tôn trọng mối quan hệ với người mà mình đang xin lỗi. Thực ra mình thấy đúng. Xin lỗi không phải là nhún nhường hay bạc nhược, mà là một cách thể hiện sự cảm thông, hiểu cho những hành động của đối phương, hiểu cho cảm xúc và hành động của mình. Xin lỗi người khác, cũng có nghĩa là xin lỗi bản thân mình. Vì mình nghĩ, con người bản năng hướng đến những điều vui vẻ, điều khiến bản thân không thấy thoải mái cũng là điều làm tổn thương phần nào đó bản thân mình, dù điều đó do mình hay do người làm. Thế nên, xin lỗi là một từ rất quan trọng. Ít nhất, nó thể hiện rằng mình vẫn còn để tâm tới vấn đề/ mối quan hệ đó.

Lời cảm ơn thì chẳng cần bàn đến nữa nhé, vì đó là điều cơ bản cần làm, lời cơ bản cần nói, khi nhận được điều gì đó từ người khác rồi. Tốt xấu thế nào, thì cũng nên để lại một lời cảm ơn. Lời cảm ơn dù có giả tạo đến mấy, thì cũng vẫn có hiệu ứng lịch sự, nhã nhặn và nhận được một điểm cộng không nhỏ (trong mắt ai thì mình cũng không quan tâm lắm).

Nhớ lại ngày trước ở công ty cũ, cô bạn thân trong buổi họp hàng sáng, khi phải báo cáo, có nói rằng, hôm nay thay vì cám ơn anh chị vì điều này điều kia, thì bọn em xin phép được xin lỗi, vì em nghĩ rằng, xin lỗi cũng là một cách để cám ơn. Nhìn ra được lỗi lầm để sửa chữa, hành động, thì hẳn sẽ là lời cám ơn tuyệt vời nhất. Dù đợt ý rất không ưa nàng, nhưng mình đồng ý với câu trả lời chống chế cho việc không biết báo cáo gì vào buổi họp đó.

Có thể, mình là người quá lịch sự và quá tình cảm, nên với mình, lời cám ơn và lời xin lỗi thực sự rất quan trọng. Lời cám ơn thể hiện sự biết ơn của bản thân với những gì mình được nhận, từ những người xung quanh, từ thế giới, từ vũ trụ. "Ăn quả nhớ kẻ trồng cây" - chính xác đây là ý nghĩa của lời cám ơn đó. Dù cho quả đó ngọt đắng như thế nào, cũng cần phải nhớ kẻ trồng cây. Lời xin lỗi thể hiện cho sự trân trọng bản thân và những người trong mối quan hệ đó. Dạo gần đây, chân mình bị đau, mình có nhờ mẹ đưa đi làm, mẹ đưa mình đi. Mặc dù mẹ đi rất chậm, và mình luôn phải nhắc mẹ đi nhanh chút không con bị muộn làm, đôi khi khá khó chịu về cách tư duy đường đi của mẹ, nhưng mẹ đưa mình đến nơi, mình đều cám ơn mẹ. Không phải vì mẹ là mẹ của mình, mà là vì mẹ đã giúp đỡ mình. Cũng có rất nhiều anh/chú/bác grab làm mình bực dọc, nhưng mà cuối cùng vẫn vote 5 sao cho họ để thay cho lời cám ơn vì đã đưa mình đi làm mỗi sáng. Hay như sáng nay chẳng hạn, có cô bạn đồng nghiệp mua hộ túi cháo (mua hộ nhé, mình phải trả tiền nhé), mình vẫn cám ơn bạn ý. Vì mình nhờ và bạn ý giúp, cũng vì chân đau hạn chế đi lại nên bỗng nhiên mình có bữa trưa ăn đủ no. Lời xin lỗi cũng tương tự.

Nhiều người sẽ bảo, nói làm gì mấy cái lời cám ơn xin lỗi thừa thãi đó? Ừ đúng, mấy lời cám ơn và xin lỗi đó sẽ là thừa thãi nếu hành động và thái độ đi kèm không tương xứng. Thế nên, nếu ghim cố định hoặc bỏ qua yếu tố hành động và thái độ, thì chẳng có gì là thừa thãi ở đây cả. Nên nhớ, khi bạn dám nói lời cám ơn và dám nói lời xin lỗi với người khác, cũng chính là việc bạn chấp nhận và trân trọng bản thân mình. 

Ấy thế mà, có những người, có những chuyện rõ rành rành là cần cám ơn và xin lỗi người khác, nhưng lại luôn không dám đối diện, lờ lớ lơ nó đi hoặc đổ sang một tội danh khác cho người khác. Mình không thích cách hành xử kiểu đấy. Cũng có thể xã hội bây giờ hiện đại quá, thay đổi nhanh một cách chóng mặt, thế nên bản thân mình không theo kịp với cái tư duy không lời cám ơn, không câu xin lỗi. Tự dặn mình, về sau có con, nhất định một trong những điều đầu tiên dạy con, là phải dạy con nói lời cám ơn và câu xin lỗi.

CÂU CHUYỆN VỀ GIAO TIẾP

Mean - Taylor Swift

Link nhạc trên là MV "Mean" của Taylor Swift, câu đầu tiên của bài hát là "You with your words like knives and swords and weapons that you use against me". Ngày xưa, cái thời mà vẫn còn chiến tranh, Thạch Lam có viết "Văn chương là một thứ vũ khí sắc bén, đắc lực mà chúng ta có để vừa tố cáo và thay đổi một thế giới giả dối và tàn ác, vừa làm cho lòng người thêm trong sạch và phong phú hơn". Có vẻ như nhiều người chỉ biết đến hết từ "sắc bén", mà không hề biết vế sau.

Dạo gần đây, mình hay thấy nhiều người dùng ngôn từ không để lật tẩy sự giả dối, cũng không làm lòng người trong sạch, mà dùng ngôn tử để ... cho sướng cái miệng của bản thân họ. Nếu xét chuyện tương tác ảo trên mạng cũng là một cách để giao tiếp, thì nhiều bạn cũng đang tương tác chẳng hợp lý. Mình không hiểu vì sao có những bạn mà status nào cũng có thể thả haha, từ status kêu đau chân gãy chân cho đến các status buồn thảm thất tình? Các bạn bật tool auto tương tác haha hay là như thế nào ạ? Status viết lên nó buồn và gây cười với các bạn đến thế ạ? Hay là các bạn haha với ngụ ý "tao cười vào mặt mày đấy?" ạ? Mình cũng không thấy thích hành động này lắm. Mình cũng là đứa rất hay thả haha, nhưng mình bên cạnh đó cũng biết thả tym cho những thứ đáng yêu, thả like nếu đồng tình, thả buồn nếu đồng cảm, thả phẫn nộ nếu có quan điểm trái chiều. Thậm chí đến hôm nay, mình thấy một chị comment ở stt kêu bong gân của mình là "12 năm facebook không nhắc lại nên chân tự đau để nhắc lại hả em?", đại ý như vậy. Vừa hay lúc chiều, khi chị leader thông báo bé Chi không đi chơi vào cuối tuần được, một chị khác chat group "biết ngay" cùng chiếc mặt cười dài ngoằng ngoẵng. Trước đó thì mình cũng thông báo là mình bị ngã bong gân, hên xui không biết đi được hay không. Mình thấy một sự không duyên dáng không hề nhẹ ở đây.

Mình không thích thôi, và mình quan sát được là mình không hề thích những hành động kiểu đó. Tất nhiên, lúc viết ra những dòng này, viết xong thì mình cũng chẳng còn suy nghĩ gì nữa rồi.

Mình vẫn băn khoăn một câu hỏi là, tại sao con người lại phải đối xử với nhau như vậy? Nếu không biết an ủi điều gì, có thể ngồi yên quan sát chẳng làm gì hết, đến khi nào người khác ổn rồi thì hãy lên tiếng hoặc hành động. Như vậy không được sao? Mà lại cứ phải hành động một điều gì đó không phù hợp? Không biết thả haha hay thả like, comment gì cả, thì có thể chẳng làm gì, hoặc inbox một câu chân thành "tớ cũng quan tâm cậu nhưng tớ không biết nên nói gì" được không? Easy mà? Hay, lại do suy nghĩ của mình đã quá cũ, quá cổ hủ, nên cái nhìn của mình về những hành động kiểu như vậy sẽ được cho là "quá khắt khe"? 

Nếu đổ lỗi một chút cho các chòm sao, thì Xử Nữ là đỉnh nhà 3, Mars Xử Nữ nhà 2, cộng thêm Mer và Sun đều là Ma Kết ở nhà 6 nữa, nên chắc mình sẽ thực sự khắt khe trong chuyện hành xử và giao tiếp thật. Chắc vậy, nhưng thôi bỏ qua đi, vì trước khi biết đến bản đồ sao của mình, mình vẫn khắt khe và kĩ tính như thế.

Và một vài từ ngữ hiện đại khác...

Cái này thì là cảm nhận cá nhân thôi. Bản thân mình không thích từ "vốn là". "Vốn là" có nghĩa là gì ạ? Google không thấy nghĩa ạ?

Cái gì mà "như mình vốn là" với cả "đối xử vốn là". Mọi thứ còn chưa được định nghĩa rõ ràng, hỏi lại là anh đối xử với em sẽ như thế nào, nhận được câu trả lời "vốn là" nghe lộn hết cả ruột. Cái từ "vốn là" tạo cho mình cảm giác có cũng như không, thông tin nhận được không có giá trị gì hết, trả lời cũng như không trả lời.

Từ ý nghe lạ, hay, có tính chất trend, nhưng đôi khi nghe nhiều quá thấy chả có nghĩa gì và thậm chí gây phản cảm luôn. À, tất nhiên, mình không thích từ đó thôi, đấy là cá nhân mình không thích từ đó.


Ảnh đẹp, môi xinh để nói những lời xinh nhé :">


Continue reading

Thứ Ba, 7 tháng 8, 2018

BÌNH ĐẲNG và CÔNG BẰNG

Theo thứ tự từ trái sang phải: Thiên Bình - trái tim - Bảo Bình
Có người anh post group, nêu vấn đề về công bằng và bình đẳng. Anh bảo, người ta vẫn hay dùng lẫn lộn sai nghĩa hai từ này, cần làm rõ.

Bản thân bất ngờ vì câu hỏi của người anh, trước giờ không thấy bản thân lẫn lộn giữa những khái niệm này. Cũng không nghĩ 2 khái niệm này sẽ dễ bị nhầm lẫn. Chắc hai khái niệm này có lớp nghĩa gì đó khác mà mình chưa sâu sắc để hiểu. Hoặc, mình học tiếng Việt cũng không giỏi lắm.

Search Google

Ban nãy, thử gõ "công bằng là gì" và "bình đẳng là gì", thì trên wiki ra như thế này:
  • Công bằng: (danh từ) dùng để chỉ cái gì đó hợp lý, không bất công. Thường thì những điều gì công bằng thì đúng. Từ đồng nghĩa là "hợp lý" và "đúng"
  • Bình đẳng: (danh từ) "bình" là đều nhau, "đẳng" là thứ bậc. Bình đẳng là ngang hàng nhau về quyền lợi, địa vị

Search thêm thì mới nhớ ra, câu này trong Tuyên ngôn độc lập của Việt Nam, Bác Hồ trích Tuyên ngôn độc lập của Mỹ năm 1776: "Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc".

Rõ ràng, trong các khái niệm cơ bản cũng đã thấy "bình đẳng" và "công bằng" vốn là hai khái niệm khác nhau rồi. Bình đẳng thuần túy mang nghĩa ngang nhau, còn công bằng mang thêm nét nghĩa về quan điểm đúng-sai hợp lý nữa.

Trong triết học, bình đẳng là khái niệm mà chủ nghĩa tư bản hay dùng, công bằng là khái niệm mà chủ nghĩa cộng sản hay dùng. Điều đó càng chứng tỏ, 2 từ này ngữ nghĩa khác nhau, cách dùng khác nhau. Và mình cũng không hiểu sao lại có sự lẫn lộn sai nghĩa giữa 2 từ này cả.

Quan điểm của Chi

Sáng nay trên đường đi làm nghĩ ra liên tưởng khá thú vị, nên lôi lên và lại viết, đọc kĩ lại xem rốt cuộc người anh muốn nói ẩn ý gì.

Lấy bối cảnh của một ngôi trường trung học.

Đồng phục mùa đông, đồng phục mùa hè, đồng phục thể dục được yêu cầu học sinh bắt buộc phải mua là thể hiện của sự bình đẳng. Ý nghĩa của đồng phục, không chỉ là "gò ép theo khuôn khổ", mà còn mang nghĩa đặt mọi học sinh đến trường ngang bằng nhau. Không quan tâm ở gần hay xa trường, nhà nghèo hay giàu, học dốt hay giỏi, các em học sinh một khi bước chân vào cổng trường thì sẽ ngang hàng như nhau, địa vị ngang như nhau, xuất phát điểm như nhau. Các em sẽ được các thầy cô truyền dạy đúng chất và đủ lượng kiến thức, cũng như được hưởng mọi chế độ, quyền lợi và trách nhiệm là như nhau. Đấy là ý nghĩa của đồng phục và sự bình đẳng. Đấy là quyền bình đẳng mà các em được nhận.
Đồng phục của mấy bạn này đẹp chưa :">

Còn chuyện điểm số phản ánh đúng học lực của học sinh, nó thể hiện sự công bằng (tất nhiên, bỏ qua đủ thể loại gian lận). Mình có 2 góc nhìn. Thứ nhất, khi các em học sinh nhận được sự giáo dục như nhau, em nào khả năng tiếp thu và thái độ học tập tốt hơn sẽ đặt điểm số cao hơn. Đó là sự công bằng. Thứ hai, học sinh nào có học lực tốt hơn thì sẽ được tiếp cận những bài nâng cao hơn. Đó cũng là sự công bằng. Trong trường hợp này, nếu áp dụng "bình đẳng" vào, thì chắc chắn sẽ xảy ra một trường hợp gọi là cào bằng. 

Lên đại học có một trò rất hay mang tên "bài tập nhóm". Bình đẳng, công bằng, cào bằng là 3 khái niệm xuất hiện rõ nét trong hoạt động này. Thầy cô coi các bạn trong nhóm như nhau, bạn nào hỏi cũng sẽ trả lời thắc mắc, như vậy là bình đẳng. Nhóm trưởng nhìn được năng lực từng bạn, phân công hợp lý, như vậy là công bằng. Khi có kết quả của bài tập nhóm, có 2 trường hợp: nhóm trưởng chia điểm theo đóng góp của thành viên là công bằng, còn nhóm trưởng chia đều điểm bình đẳng chứ không quan tâm đến sự đóng góp là cào bằng. Mình thì không khuyến khích áp dụng sự bình đẳng những lúc kết thúc và đưa ra quyết định, vì sự bình đẳng áp dụng lúc đó, sẽ khiến mọi thứ biến thành "cào bằng". Mà cào bằng thì không vui!

Thế nên, theo quan điểm của Chi, người ta không nhầm lẫn giữa công bằng và bình đẳng, người ta chỉ cố tình hoặc vô ý dùng sai nó để đạt được mục đích nào đó.

Bình đẳng và công bằng mâu thuẫn không?

Câu trả lời là không hề!!!
Ảnh này kute dễ sợ :">

Xét dưới góc độ chiêm tinh, bình đẳng là key của Bảo Bình, công bằng là key của Thiên Bình. Cả 2 bạn Bình này đều là cung khí, cùng nguyên tố, tạo với nhau 1 góc 120 độ. Độ hợp dơ của 2 bạn là rất cao, cùng mục tiêu, mục đích, cách thức làm khác nhau thôi. Rõ ràng, khái niệm bình đẳng hay công bằng, sinh ra đều nhằm mục đích đưa ra được những chuẩn mực cư xử hợp lý nhất với một mối quan hệ, tổ chức hay xã hội nào đó. Bình đẳng không nhằm mục đích khiến người ta ức chế vì không được công nhận, còn công bằng cũng không sinh ra để người ta cảm thấy thua kém thiệt hơn. 

Xét dưới góc độ không chiêm tinh, thì bình đẳng và công bằng cùng tồn tại trong một quá trình, và chúng không mâu thuẫn với nhau. Như ví dụ ở trên, rõ ràng khi bắt đầu, học sinh cần được hưởng sự bình đẳng, sau quá trình học tập và rèn luyện thì sẽ được hưởng sự công bằng. Nếu đổi ngược lại, hưởng sự công bằng trước, bình đẳng sau, sẽ tạo ra sự cào bằng không đáng có. Sự bình đẳng để ở đoạn cuối của quá trình không chỉ tạo ra hiện tượng cào bằng, mà còn gây ức chế cho những người trong cuộc. Bởi, nỗ lực và mọi thứ họ làm trong cả quá trình, dù tốt hay xấu đều tạo ra kết quả như vậy. Lâu dần, việc này sẽ làm thui chột sự cố gắng, nhiệt huyết, động lực của họ.

Một người đã nỗ lực hết mực nhưng cuối cùng lại bị đánh đồng với người chẳng làm gì, chắc chắn sẽ thấy khó chịu. Người ta khó chịu không phải vì cảm thấy bình đẳng và công bằng mâu thuẫn. Người ta khó chịu vì tổ chức (hoặc người) đánh giá kia, không sử dụng công bằng mà nhắm mắt sử dụng bình đẳng cho giai đoạn cuối này. Ngược lại, một người không nỗ lực gì cả, tất nhiên sẽ khó chịu nếu tổ chức (hoặc người) đánh giá sử dung công bằng thay vì bình đẳng vào giai đoạn này. Vì rõ ràng, nếu sử dụng bình đẳng vào giai đoạn này, người không nỗ lực được cào bằng như người có nỗ lực, có lợi hơn chứ!

Thế nên, theo quan điểm của Chi, bình đẳng và công bằng không mâu thuẫn với nhau, và người ta cũng không khó chịu hay nghĩ rằng đây là hai khái niệm mâu thuẫn. Người ta khó chịu vì cái được sử dụng không phải cái người ta muốn

Rút ra được điều gì?

Trong các hoạt động cộng đồng, hội nhóm (như nhà trường là một ví dụ), nếu chỉ có bình đẳng thì sớm hay muộn cũng sẽ đổ sụp. Những người có cùng chung 1 cái gì đó khi tập hợp với nhau tạo ra 1 cộng đồng, tổ chức, hội nhóm. Nhưng cá nhân với cái "cùng chung" đó thì mỗi người lại một khác. Với một vài người, cái "cùng chung" đó là gốc rễ vấn đề của họ. Nhưng với một vài người khác, cái "cùng chung" đó không phải là gốc rễ vấn đề của họ.
Tìm được bạn ảnh lồng ghép đáng yêu không chịu nổi <3
Thế nên, không thể nói rằng chỉ cần "bình đẳng" mà có thể giữ được một tổ chức bền lâu được. Gây dựng hội nhóm, cộng đồng, đều cần cả bình đẳng và công bằng. Bình đẳng coi mọi người là như nhau, để ai cũng được tiếp xúc với những cái chung như nhau. Nhưng đấy là giai đoạn đầu! Ở giai đoạn tiếp theo, khi mà mỗi người đã có những nhận định, đóng góp, suy nghĩ và sự phát triển bản thân riêng, thì không thể đánh giá hay chỉ áp dụng "bình đẳng" được (vì như đã nói, nó sẽ biến thành cào bằng). Lúc này cần sự công bằng. Công bằng xuất hiện trong giai đoạn này thể hiện rằng tổ chức, hội nhóm, cộng đồng đó có sự phát triển. 

Mình nghĩ, cứ dính dáng đến Bảo Bình, đều cần có sự phát triển theo hướng tích cực, cấp tiến ở trong đó. Bảo Bình phá luật không phải là để chơi trội, Bảo Bình phá luật là để làm cho cộng đồng phát triển hơn. Bảo Bình suy nghĩ nhìn xa trông rộng, là để cộng đồng tiếp cận với những tri thức cấp tiến hơn. Cộng đồng của Bảo Bình không phải là cộng đồng dậm chân tại chỗ. Cộng đồng của Bảo Bình là cộng đồng có sự tiến bộ và phát triển. Nếu chỉ mãi "bình đẳng", không có sự công bằng để phát triển, thì cũng chưa chắc đã là cộng đồng mà nhà 11 cai quản, mong muốn.

Bảo Bình - Thiên Bình hay nhà 11 - nhà 7 về cơ bản không tạo góc cứng, chúng trao đổi năng lượng theo kiểu nhẹ nhàng, tự nhiên và đáng yêu.

Bình đẳng và công bằng, về cơ bản không mâu thuẫn với nhau, chúng bổ trợ cho nhau, tạo thành cặp đôi hoàn hảo của cuộc sống.

À, đấy là quan điểm của Chi, quan điểm thì không có đúng có sai...

Continue reading

Thứ Hai, 6 tháng 8, 2018

Sao Thổ là một hành tinh rất đáng yêu !!!

Sailor Saturn - à, bạn Chi không xem anime này :))

Nãy có 1 chị trong group post bài nghiệm lý về Sao Thổ (Saturn) ở nhà 5, sau chuyến du lịch của chị ý. Rảnh thì không, nhưng thích viết thì có, mà không thể nào comment quá dài được, nên đành phải lần đầu vứt tất cả những gì mình định viết lên blog.

Nghĩ sao cũng được, tẹo nữa tất nhiên là sẽ vứt chiếc link xinh xắn này vào comment rồi! 

Sao Thổ của mình ở nhà 9. Với mình, sao Thổ là một bạn hành tinh rất hay ho và đáng yêu :">

HỌC LUÔN LÀ MỘT CÂU CHUYỆN RẤT VUI!

Nhà 9 có 1 key "học tập bậc cao", nhưng mình nghĩ key thầy cho thêm "học những thứ mình được lựa chọn" sẽ đúng hơn với mình.

Học những thứ được tự lựa chọn, mình luôn rất nghiêm túc, ý thức cao ngút trời, trách nhiệm quá thể quá đáng, mặc dù có rất nhiều mặc cảm và bi quan trong chuyện học tập.

Tự lựa chọn việc học và giỏi toán, nên từ bé mình nghiêm túc 100% môn này. Lớp 4 không được thi HSG vì lý do củ chuối (đhs luôn?!) nên hè năm đó quyết tâm tự học. Lên lớp 5 được thi HSG, dù chỉ được giải 3 (do điểm Văn thấp), điểm toán của mình vẫn 19.75/20, cao nhất quận Hoàn Kiếm. Lên lớp 9, mình cũng lựa Toán làm sân chơi, cũng được đi thi HSG. Hồi đó áp lực vì mình chỉ học cơ bản thỉnh thoảng nâng cao, còn 9 đứa còn lại học khủng quá. Đến lúc đi thi xong, crush 01x lúc đó hỏi "Ơ, cũng biết cách nhân lên cân bằng hệ số á? Tưởng mỗi A0 biết thôi?". Thiếu chút nữa mình đáp luôn chai nước vào bạn và bảo "bà mày tự học đấy!". May cho crush, hôm ý mình làm bài rực rỡ. Sau hôm ý mình không crush nó nữa. Lúc thi cấp 3, mình cũng nghiêm túc cày hết tất cả các bài và đề trong khoảng chục quyển toán từ chuyên đề đến đề thi. Mẹ chỉ lo con trượt cấp 3 do dốt văn, con chỉ chăm chăm ôn toán vì thích. Cuối cùng, mình đỗ toán Tổng Hợp và hóa Ams vì điểm văn, dù điểm toán/hóa cũng chẳng thấp.

Đó, vậy mới biết, sao Thổ mang lại cho người ta cảm giác bi quan cực kì, mặc cảm cực kì, nhưng cũng mang đến động lực ghê gớm như thế nào.

DẠY HỌC CŨNG LÀ MỘT CÂU CHUYỆN RẤT VUI!

Sao Thổ nhà 9 tác động lên cả việc mình truyền đạt lại kinh nghiệm của bản thân cho người khác, mà đôi khi nó sẽ được nâng tầm lên thành từ "dạy học".

Trước khi chính thức bước vào con đường gia sư, mình đã từng giảng bài cho bạn bè và các bé hàng xóm. Được cái mác đạt giải thành phố, học chuyên, nên mọi người tin tưởng lắm. Mỗi lần được nhờ vả, mình đều nghiêm túc nghiên cứu bài toán/ vấn đề, rồi giảng giải cẩn thận cho đối tượng. Kết thúc mỗi lần giảng giải đều không quên câu "có hiểu gì không?". 

Đến khi chính thức bước vào nghề gia sư, mình lôi hẳn sách vở xem lại kiến thức, update thông tin, lên giáo án, soạn đề một cách vô cùng nghiêm túc (dù lương bèo bọt). Cũng do mặc cảm về khả năng truyền đạt và kiến thức, nên mỗi lần đi dạy đều phải tìm cách để học sinh hứng thú. Mỗi lời giảng đều đặt để bài học, cảm xúc và đúng kiểu "giảng dạy vô cùng có tâm". Phụ huynh học sinh tin lời cô giáo Chi 100%, toàn "trăm sự nhờ cháu", "cháu kèm em giúp cô".

Ngay cả bây giờ đi làm, mỗi khi training, kiến thức và kinh nghiệm cũng được tìm đủ mọi cách để truyền đạt tới nhân sự bên dưới một cách tự nhiên và dễ hiểu nhất. Tất nhiên, thói quen hỏi "có hiểu gì không?" vẫn là một thói quen khó bỏ do mặc cảm "mình làm không đủ tốt" từ bạn sao Thổ. Và, feedback thì luôn luôn là "Chi dạy hay lắm, rất có tâm".

Đó, vậy mới biết, sao Thổ mang lại cho người ta cảm giác bi quan cực kì, mặc cảm cực kì, nhưng nếu vượt qua được cảm giác đó thì trái ngọt lịm sẽ đến, thành công đến chậm nhưng thực sự rất chắc chắn.

ĐI XA

Nhà 9 cũng cai quản các chuyến đi xa: đi chơi xa, đi học xa, xuất ngoại...

Bản thân không phải không đủ khả năng về đầu óc hay không có ý định đi du học, nhưng trước khi nghĩ đến chuyện học gì và vi vu trời tây, thì Sao Thổ nhà 9 đã lên tiếng rồi. Bạn ý lo lắng không biết sang bển sẽ học thế nào, có thích nghi được với lối sống và văn hóa hay không, có làm thân kết bạn được với ai không, có bị cô đơn không, có nhớ nhà không... Trăm ngàn nỗi lo ập đến trước khi bản thân nghiêm túc với ý định này, nên lại thôi không nghĩ đến nữa.

Cái này không trách hay đổ lỗi riêng bạn Thổ tinh được. Sao Thổ tạo góc cứng với Sao Hỏa (đối đỉnh) và cặp trùng tụ Sao Diêm Vương ft. Sao Mộc (vuông góc). Các hành tinh này xuất sắc tạo ra 2 bạn T-square đỏ chót rất đẹp trong bản đồ sao của mình. Đọc ở đâu đó, nếu Sao Thổ tạo góc cứng với Sao Hỏa hoặc Sao Diêm Vương, cần xem xét kĩ về việc mình có phù hợp với văn hóa của họ, có phù hợp với lối sống ở vùng đất mới hay không. Cũng đúng! Trước những quyết định đi ở quan trọng như thế này, mình vẫn rất cẩn trọng và suy nghĩ rất nhiều.

Đó, vậy mới biết, sao Thổ mang lại cho người ta cảm giác bi quan cực kì, mặc cảm cực kì. Bạn sao Thổ nhắc nhở chúng ta không sống ẩu, sống vội, cần phải sống và làm việc nghiêm túc, suy nghĩ chín chắn để không làm ảnh hưởng tới bản thân và hình ảnh xã hội của mình. 

SAU TẤT CẢ, SAO THỔ THỰC RA VẪN RẤT ĐÁNG YÊU.

Sao Thổ - chòm sao mặc cảm, bi quan, luật lệ nghiêm khắc, lại vừa hay nằm chềnh ềnh ở nhà 9 - nhà của Nhân Mã và Sao Mộc - nhà của sự vui tươi, lạc quan, khuếch đại mở rộng. Cảm giác cứ thấy sai sai như thế nào đó ghép "Sao Thổ" với "nhà 9" vậy. Cảm giác trong những lĩnh vực cần "mở rộng" thì sẽ cần "đặt giới hạn", những lĩnh vực cần "tin tưởng lạc quan vô điều kiện" thì sẽ cần "đặt giả thuyết bi quan có điều kiện".

Tréo ngoe nhỉ, nhưng mà sao Thổ đặt tại nhà của sự mở rộng cả về kiến thức lẫn địa lý, thì kiến thức và địa lý đó vẫn sẽ phải được mở rộng mà thôi. Chẳng qua, sự mở rộng đó sẽ cần nỗ lực rất nhiều. "Dục tốc bất đạt" và "mưa dầm thấm lâu" là 2 câu tục ngữ khá chính xác với Sao Thổ. Cứ từ từ học rồi sẽ thành tài, cứ nỗ lực góp nhặt ắt sẽ thành công. Cứ mỗi lần cuống lên là kiểu gì cũng hỏng bét chẳng ra sao cả.

Thử thách và trái ngọt mà sao Thổ mang đến, cũng giống như chiếc bánh gato vậy. Bạn phải đủ kiên nhẫn để tách chính xác lòng trắng ra khỏi lòng đỏ, đủ tinh tế để đánh lòng trắng lòng đỏ không bị tách nước. Lại nữa, để có một chiếc bánh gato nở đều không thắt eo, không xẹp, thì nhiệt độ lò và thời gian nướng bánh phải đủ. Nếu ham nhanh, chỉ cần tăng nhiệt độ quá lên, thì bánh sẽ chẳng kịp chín, nhanh xẹp thắt eo, mà có khi còn bị cháy, bị tanh. Thành phầm chẳng ra sao cả.

Sao Thổ, đáng yêu như một chiếc bánh gato vậy. Bạn có biết đúng cách để vượt qua các thử thách, làm ra một chiếc bánh gato thật ngon không?



Hôm nay nghe được bài này, thấy hay quá 
nên nhét luôn vào bài viết này :">
Niệm khúc cuối - Tuấn Ngọc

Continue reading

Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2018

Truyện-không-ngắn "Vương Quỳnh!" - chương 1

Bạn Quỳnh đã phải đi học lại rồi, mà ngồi trong giờ còn dụ dỗ
bạn Chi nói chuyện. Quỳnh thật là không ngoan!
Chi 6 tuổi tập viết sẽ viết một vài dòng chân thật, ngây ngô cho bạn Vương Quỳnh (không biết bao nhiêu tuổi). 

Con người trên khắp thế gian này chắc sẽ cô đơn lắm nếu chẳng kết bạn với ai. Thật đấy, sống một mình sẽ rất cô độc, chẳng có ai nói chuyện, chia ngọt sẻ bùi cùng cả. Thế nên, con người trên thế gian này ai cũng cần phải có bạn cả. Mình cũng vậy. Mình, Chi 6 tuổi tập viết, cũng có rất nhiều người bạn đáng yêu. Bạn trai, bạn gái, bạn thân, bạn ghét, bạn bình thường, bạn không bình thường, bạn xã giao, bạn không xã giao. Thế nhưng, hôm nay, mình sẽ kể cho các cậu nghe về một người bạn mà mình thấy rất ấn tượng trong ngày hôm nay. Đó là bạn Vương Quỳnh - bạn mới quen.

Vương Quỳnh là người bạn mà mình mới quen. Hai đứa tình cờ gặp nhau thôi, chẳng có chủ đích gì trước đó cả. Đây không phải là một buổi xem mặt kiểu bố mẹ dẫn con đến ra mắt, và Quỳnh thì cũng chẳng phải là con trai. Chả là, chúng mình cùng đi học chung một lớp mẫu giáo. Quỳnh kể là Quỳnh tự tìm ra lớp đấy và Quỳnh tự đi đến lớp học. Quỳnh độc lập thật! Còn mình đến lớp đó là lần thứ 2 rồi, vì anh mình, cũng là chủ nhiệm lớp, bảo là mình học chưa có giỏi, nên cần học lại để hiểu thật kĩ hơn. Đúng là bắt nạt trẻ con mà! Mới mẫu giáo thôi mà bắt người ta học đi học lại, 6 tuổi rồi mà vẫn chưa được vào lớp 1, vẫn cứ phải học lớp mẫu giáo hoài!

Trong suốt cả học kì, mình và Quỳnh chả biết nhau là ai cả. Chính xác thì mình đã 6 tuổi mà vẫn phải học mẫu giáo, nên mình sẽ có những quan sát ngấm ngầm hơn các bạn học đúng tuổi như Quỳnh. Nhưng mà các cậu ạ, mặt mình thì vẫn trẻ lắm, thế nên chẳng ai trong lớp, trong đó có Quỳnh, nghĩ là mình đã 6 tuổi cả. Thế cũng được, mình đỡ ngại hơn khi đi học lại, ông anh mình cũng chẳng đả động gì.

Quay lại chuyện đi học, suốt cả năm học đó, mình và Quỳnh chẳng một lần nói chuyện với nhau ngoài đời. Mình thì rất hay để ý, nhất là con gái, cứ đứa nào mà mình thấy xinh hơn, ấn tượng hơn và cá tính hơn mình là mình để ý hết. Mình không thích con gái, và mình lại càng không thích những bạn gái nào hơn mình cả. Ừ, mình thỉnh thoảng cũng thấy mình cứ xấu tính thế nào ý. Nhưng mà đừng vội nghĩ là mình xấu tính, mình tốt tính lắm đó, đọc đoạn sau sẽ rõ.

Thế là mình có để ý đến Quỳnh. Hình như, trong lớp có mỗi bạn này mặc váy mà lại đội mũ. Ơ, lạ nhỉ, tại sao rõ ràng là mặc váy mà lại tóc ngắn ơi là ngắn như con trai ý. Mà bạn này nhìn mặt cũng xinh xắn đáng yêu lắm chứ không phải là một bạn con trai nhưng mặc váy đâu. Thấy lạ lạ, muốn bắt chuyện mà khổ nỗi anh mình nghiêm khắc lắm, trong lớp không được nói chuyện riêng với nhau đâu, phải tập trung nghe giảng bài. Mà mình cũng sợ là nếu mình không ngoan thì anh lại bắt mình học tiếp lớp mẫu giáo mất! Thế là một đứa đầu sông, một đứa cuối sông, chẳng nói chuyện được gì với nhau cả các cậu ạ. Mà các cậu cũng biết rồi đó, dù lớn tuổi hơn các bạn đó, nhưng Chi vẫn là Chi 6 tuổi thôi mà, không nói chuyện luôn thì làm sao mà nhớ được đây là bạn nào, dù có ấn tượng, phải không? Thế là Vương Quỳnh bị bỏ vào ngăn "lãng quên tạm thời" trong trí não của Chi luôn. 

Một thời gian sau, bỗng dưng thấy cô nuôi của lớp này (cũng là chị mình, chuyên chăm sóc mọi thứ và giúp anh mình trong việc giảng dạy), có nói cái gì đó với 1 bạn nhỏ, bảo là cũng có cái này có cái kia. Nghe đoạn có cái này có cái kia, mình thấy giống mình quá, sẵn đang ngồi cạnh chị, mình thì trẻ con, háo hức muốn kết đồng minh với những người có cái gì giống giống mình, hồn nhiên lân la ra nói chuyện với bạn nhỏ đó. Hức, bạn ý bơ đẹp mình cơ! Lúc ý biết mình vừa bị Vương Quỳnh bơ, nhưng mà mình không biết đấy chính là bạn gái mà mình ấn tượng ngay hôm đầu tiên vào lớp. Tức! "Xì, chị đã cố tình bắt chuyện rồi mà lại còn làm thinh không thèm nói chuyện lại à? Đồ kiêu căng, ứ thèm nữa, kệ!". Nghĩ vậy, mình chổng mông bò ra chỗ khác chơi, chứ cũng chẳng thèm đứng dậy chạy lon ton ra chỗ khác.

Sau sự kiện đó một thời gian (đủ lâu để quên cơn tức, nhưng đủ ngắn để khi nhắc lại thì vẫn nhớ đến cái tên "Vương Quỳnh"), anh mình (chính là chủ nhiệm lớp ý) lấy ví dụ gì đó và có nhắc đến cả mình lẫn cả bạn Quỳnh. À, hóa ra là giống nhau thật chứ không phải mình nhận bừa mà bị bạn ý ngó lơ. Thế đấy! Phải đến khi anh mình nói là giống nhau đấy thì mới chịu bắt chuyện với mình. Lúc đầu mình cũng vênh mặt lên dỗi, bảo là hôm trước bắt chuyện mà bị ngó lơ nhé. Sau đó thì... không còn sau đó nữa... Đùa đấy! Rõ ràng anh mình là người bắt đầu câu chuyện, nhưng đứa nói nhiều nhất, chiếm spotlight lại là 2 đứa mình. Nói chuyện một cách lịch sự, nói chuyện một cách dài dòng, nói chuyện từ trên trời đến dưới biển, nói không ngừng nghỉ, nói không kiểm soát! Thật đáng sợ! Anh mình về sau có kéo riêng mình ra rồi bảo: "2 đứa nói gì mà nói lắm thế, nhức đầu quá!". Lêu lêu, ai bảo tự nhiên thừa nhận rồi để 2 đứa có cớ nói chuyện với nhau cơ, lêu lêu, cho chết, lêu lêu, đồ bắt nạt trẻ con!

Thế là từ đó, mình với Vương Quỳnh nói chuyện với nhau nhiều hơn. Thời buổi công nghệ, bố mẹ lại chiều con, nên chẳng có gì sai khi mà mình với Quỳnh chát chít với nhau suốt trên mạng. Chúng mình nói chuyện với nhau vui lắm, từ chuyện hôm nay ăn gì đến chuyện hôm nay mặc gì, từ chuyện hôm nay mấy giờ dậy đến chuyện hôm nay mấy giờ ngủ. Chúng mình còn ôn bài với nhau nữa cơ. Tất nhiên, vì mình là Chi 6 tuổi và anh mình vẫn chưa cho mình tốt nghiệp mẫu giáo, nên Quỳnh hỏi gì mình cũng đều giải đáp hết. Vui lắm, Quỳnh hỏi, mình cũng nhớ lại kiến thức và cũng có những góc nhìn khác hơn. Mình lúc đó đã nghĩ, giỏi thế này rồi chắc là anh mình sẽ cho mình tốt nghiệp thôi mà (thế nhưng đến bây giờ thì mình biết là chưa chắc mình nghĩ đúng rồi).

Quỳnh dẫn mình đi chơi, mình dẫn Quỳnh đi ăn kem
Quỳnh nói chuyện hay lắm. Có đôi lúc, mình thấy Quỳnh nói chuyện thật là trẻ con, đúng là đồ học sinh mẫu giáo (à, mình vẫn là học sinh mẫu giáo thôi, nhưng mà mình 6 tuổi rồi nên là mình sẽ chững chạc hơn chứ nhỉ). Lại có lúc, mình thấy Quỳnh nói chuyện thật là lắm triết lý chẳng hiểu gì cả. Chi 6 tuổi khó dung nạp nổi nhiều thứ triết lý xa vời lắm. Thực ra thì, Chi 6 tuổi hiểu hết đó, nhưng mà cuộc sống gặp quá nhiều triết lý từ bố mẹ, thầy cô rồi, thế nên những cuộc nói chuyện của những đứa trẻ mới chỉ học mẫu giáo, chỉ nên trong sáng, đáng yêu và dễ thương hết nấc thôi.

Mình đã nghĩ "Quỳnh thật là trẻ con, cứ 6 tuổi đi rồi sẽ biết 6 tuổi phải nghĩ nhiều như thế nào! Đi học lớp 1 là sẽ học theo kiểu mới, cô nuôi không cưng nựng như chị đâu, sẽ phải giúp đỡ cô, suy nghĩ này kia nhiều hơn, bài tập khó hơn, đối mặt với nhiều vấn đề nan giải hơn, bạn bè cũng phức tạp hơn, chứ chẳng thể đơn giản như vậy đâu! Đúng là đồ mẫu giáo, xí!". Mình nghĩ thế thật. Thế nhưng mà...

Đúng thế, thế nhưng mà có đôi khi, chính cái sự trẻ con, hồn nhiên, ngây thơ và thẳng thắn của Quỳnh lại khiến mọi thứ trở nên dễ dàng, nhẹ nhàng hơn. Cuộc sống của Chi 6 tuổi, có khi sẽ phải cần những gia vị thẳng thắn trẻ con bộc trực mà Quỳnh đang nghĩ. À, Quỳnh trông thế thôi, chứ cũng bình tĩnh và xịn lắm, có đôi khi còn bình tĩnh hơn mình nhiều ý. Hóa ra, Quỳnh cũng có những nét chững chạc như vậy.

Để kể về Vương Quỳnh, chắc chắn gói trong từng này câu chữ là không thể nào đầy đủ được. Thế nên, khi đang ngồi nhớ và nghĩ về Quỳnh như thế này, mình đã nghĩ, hay là viết hẳn thành những câu chuyện về Vương Quỳnh đi, cũng hay mà. Thế nên, câu chuyện hôm nay dừng lại tại đây, chương một của truyện-không-ngắn "Vương Quỳnh" dừng lại ở đây. Đến thời điểm hiện tại, chắc hẳn các cậu cũng đã mường tượng qua qua là cuộc đời của Chi 6 tuổi đã có sự xuất hiện của một bạn gái tên là Vương Quỳnh rồi chứ?

Chương 2 không biết bao giờ ra, vì bây giờ đến giờ Chi 6 tuổi phải uống sữa, học nốt một ít rồi lên giường đi ngủ rồi. Mẹ bảo là trẻ con thức khuya quá thì sẽ không cao lên được. Chi thì muốn mình cao cơ!

#27.07.2018 - 21h00

Continue reading

Chủ Nhật, 22 tháng 7, 2018

Có một nàng Cua rất mạnh mẽ

Bạn Cua xinh đẹp
Cuộc sống vốn đơn giản lắm, con người ta tự làm phức tạp hoá lên thôi!

Có một nàng Cua rất mạnh mẽ!

Nàng ta thích một anh chàng - nàng kể với tôi như thế. Hỏi tại sao nàng thích người ta, nàng bảo “Không biết, có lý do thì đã chả quằn quại như thế này”. Tôi thì vẫn biết hỏi câu đó là thừa, nhưng xem ra, có vẻ nàng bị hớp hồn bởi chàng trai đó thật. Nàng bảo, chàng tâm lý lắm, biết quan tâm, tinh tế, coi trọng nàng. Nhưng mà, nàng biết, chàng thuộc tuýp “tinh tế với mọi người”. Nàng cảm nhận được chàng có gì đó đặc biệt hơn chút với chàng, nhưng nàng không biết cái thứ đặc biệt đó được gọi là gì.

Nàng bấu víu vào tình cảm đó, để tự vun đắp cho tình cảm của mình. Nàng ơi...

Cho đến một ngày nọ, với cái mũi đánh hơi bí mật rất tinh của mình, nàng phát hiện ra cô bạn của nàng cũng thích chàng trai đó. Nàng ta trước giờ chưa nói với ai về tình cảm của mình, nên khi biết được tình cảm mà cô bạn kia dành cho anh chàng đó, nàng ta buồn lắm. Nàng ta loay hoay không biết phải làm sao cả. Có nên nói tình cảm của mình cho người bạn kia biết? Hay thôi từ bỏ tình cảm của mình với chàng trai kia? Nàng cảm giác người bạn kia của nàng thích chàng trai nhiều lắm, quyết tâm và thích thật sự người ta. Mỗi lần cô bạn vô tư kia inbox, kể chuyện về tình cảm và về chàng trai ấy, nàng lại âm thầm đau nhói trong tim. Cảm giác mỗi một lời nói ra như hàng ngàn mũi tên xuyên thủng tim của nàng vậy. Máu chảy đầm đìa, đau lắm, thực sự đau lắm mà nàng chẳng biết làm sao cả. Vẫn cố cười, nói, tư vấn, giúp đỡ người bạn kia.

Nàng thực sự bị khủng hoảng...

Đến khi trái tim vỡ oà, không còn chịu nổi những vô tình đau khổ ngoài kia nữa, nàng trốn tránh. Nàng cắt đứt kết nối với tất cả, thu mình vào trong góc tối. Không muốn nói chuyện với ai từ đời thực lẫn trên mạng xã hội, không muốn nhìn thấy bất cứ hành động nào của chàng trai... Nàng tuyệt vọng thực sự vì cảm giác mọi thứ không ổn cứ xâm chiếm lấy tâm trí của nàng. Nàng nhận thức được rõ ràng là bản thân mình không ổn và đang khuỵu ngã chứ. Nhận thức rõ. Nàng cũng đã nghĩ rằng nàng không thể đứng dậy được nữa, không ít lần nàng nghĩ đến chuyện quyên sinh...

Nàng đã ngã, nhưng nàng mạnh mẽ hơn nàng tưởng!

Từ trong góc tối, từ trong những tĩnh lặng vô hình, từ trong những lặng im đau đớn, nàng lý trí tới mức nhìn rõ phải trái trắng đen, nhìn thẳng được vào đứa trẻ bên trong, nơi tâm hồn của nàng trú ngụ... Hoá ra, trước giờ, đứa trẻ đó vẫn ổn, chỉ là nàng không quan tâm tới nó.

Là tự nàng ảo mộng về tình cảm của mình. Nàng đã biết gì đủ nhiều về người ta chưa mà nàng dám buông câu “thích”? Nàng có hiểu rõ về con người của người ta không mà nàng dám nghĩ rằng mình “yêu”? Nào nào, nàng đâu có thực sự thích chàng, nếu tình cảm này là thật, vậy sao nàng còn có thể tự nhiên như vậy, sao nàng có thể không có cảm giác gì đặc biệt hay rung động mãnh liệt hơn?

Là nàng, là nàng tự ảo tưởng và tự ngược đãi chính bản thân mình. Tự huyễn hoặc rằng mình thích người ta, tự biết rằng người ta không hợp nhưng vẫn cố lao đầu vào. Rồi lại tự đau khi biết người khác cũng thích chàng và kể những câu chuyện về chàng. Là tự nàng hết chứ chẳng phải tại ai khác.

“Mình không thực sự thích anh ta”, nàng tự nhủ. Lý trí nàng mạnh mẽ đến mức biết được mình có cảm xúc gì, sự thật là như thế nào... Nhưng, con người bảo thủ như nàng thì làm sao có thể chấp nhận được chuyện cảm xúc của mình là fake, rằng những gì mình cảm nhận là do tự mình ảo tưởng ra. Nàng không chấp nhận nổi bản thân mình vào khoảng thời gian đó, rằng sự thật nàng chẳng cảm nắng hay gì đó với chàng đâu... Nàng tự mâu thuẫn...

Nhưng, suy cho cùng, nàng vẫn là người rất mạnh mẽ. Nàng kể, tại thời điểm đó, nàng học cách chấp nhận dần dần bản thân và cảm xúc thật của mình. Không phức tạp hoá nó lên nữa. Nàng tĩnh tâm, tập thiền, viết lách, dồn năng lượng vào những việc khác... Nàng nhìn được vào sâu thẳm con người mình, bỏ qua những biểu hiện bề nổi bên ngoài, kết nối với đứa trẻ bên trong nàng...

Đúng thế, tóc sẽ khô và đầu sẽ tỉnh táo. “Mình nghĩ mình đang làm đúng cách, và rồi dần dần mình sẽ ổn” - nàng nói. Sẽ chẳng có nỗi đau nào vơi đi quá nhanh, và cũng chẳng có sự chấp nhận nào hoàn thành quá sớm. Những kìm nén bấy lâu, giờ vỡ oà cũng cần thời gian để sắp xếp lại. Nàng biết điều đó, nên nàng kể, nàng không kì vọng quá nhiều vào việc sẽ nhanh chóng thoát khỏi trạng thái này, nhưng nàng cảm nhận được là nàng đang đi đúng hướng.

Rồi nàng sẽ lại ổn thôi, tôi tin là vậy. Vì nàng, mạnh mẽ hơn nàng tưởng, lý trí hơn nàng tưởng, nhạy cảm hơn nàng tưởng. Rồi một ngày nào đó, nàng sẽ lại kết nối với tất cả, sẽ lại vui tươi, nhí nhảnh, truyền năng lượng tích cực cho mọi người. Nhưng trước tiên, nàng phải ổn đã.

Một cô gái như vậy, nhất định, nhất định sẽ hạnh phúc.

Câu chuyện kể cho ngày cuối cùng của tháng Cự Giải sướt mướt...


Continue reading

Thứ Năm, 19 tháng 7, 2018

"Hóa ra bị chửi vẫn tốt hơn là bị bỏ mặc"

Lá The Moon: http://tarot.vn/la-xviii-the-moon-crystal-visions-tarot/

Hôm qua đi học Thiền, chị giáo có nhắc đến câu chuyện, rằng có một bạn thử để cơm trong 3 hộp, một hộp thì ngày nào cũng nói cám ơn nó, một hôm chửi nó, còn một hộp thì chẳng làm gì cả. Cuối cùng, sau một vài ngày thì cơm trong 3 hộp đó cũng mốc lên. Thật bất ngờ là, hộp cơm có mùi khó chịu nhất, không phải là hộp cơm suốt ngày bị chửi rủa, mà lại là hộp cơm bạn đó không nói gì với nó cả. Sau đó chị giáo có nói: "À, hóa ra, bị chửi thì vẫn còn tốt hơn là bị bỏ mặc".

Câu nói đó thực sự ám ảnh mình rất nhiều, rất rất nhiều.

Hóa ra, bị chửi vẫn còn tốt hơn là bị bỏ mặc.

Nó giống với chuyện, trong tình cảm, vẫn còn thấy ghét nghĩa là vẫn còn quan tâm ý. Đúng là bị ghét thì chẳng ai thích cả, nhưng xét về một góc độ nào đó thì còn ghét có nghĩa là còn quan tâm đến chuyện đứa kia như thế nào, ra làm sao, đứa kia có hành động gì làm mình ngứa mắt điên tiết hay không. Vì ít ra, như vậy vẫn còn có nghĩa là có đặt nhau vào trong mắt, vẫn còn có nhau trong tầm nhìn, vẫn còn để nhau ở lại vòng tròn quan tâm. Còn một khi đã hết quan tâm, thì có làm gì cũng sẽ chẳng để ý, chẳng biết, tóm lại là don't care.

Nó giống với chuyện, còn hận là còn yêu vậy. Một cặp lưỡng nguyên. Ừ, còn hận nghĩa là vẫn còn cảm xúc, người kia vẫn làm mình đau, làm mình tổn thương. Người ta làm được vậy nghĩa là mình vẫn coi trọng từng cử chỉ, hành động của người ta, mình vẫn còn thổn thức vì người ta lắm. Đến khi hết hận, mọi thứ hóa thinh không, mọi cảm xúc thoát ra, bay về với thiên nhiên, đi đâu đó thì mình chẳng biết (chắc bay lên trời). Khi đó, chẳng còn hận nghĩa là chẳng còn yêu, chẳng còn cảm xúc gì nữa cả.

Nó giống với chuyện, còn cảm xúc có nghĩa là còn tác động được. Hết cảm xúc, thì cũng chẳng biết lần mò như thế nào mà thao túng. Cảm xúc trên thế gian này thì vô hình vạn trạng, chẳng có thể bó hẹp trong những ngôn từ như buồn hay vui được. Ít ra, còn cảm xúc buồn nghĩa là còn biết nên làm gì để tiếp tục buồn hoặc kết thúc nó, còn cảm xúc tức giận nghĩa là vẫn còn biết cách làm thế nào để xả cục tức đó ra, hoặc chọc điên nó lên. Hết cảm xúc rồi, thì chẳng còn làm được gì nữa.

Hóa ra, bị chửi vẫn còn tốt hơn là bị bỏ mặc.

Cảm giác của mình mấy hôm rồi đó chính là vậy đó. Cảm thấy mình giống như một hành tinh trơ trọi trong bản đồ sao, chẳng tạo góc với bất cứ hành tinh nào dù chỉ là một góc siêu siêu phụ với một tiểu hành tinh. Hay cũng như một hành tinh bỗng nhiên vô hình, không còn sáng nữa, mất kết nối với tất cả các hành tinh khác trong vũ trụ. Không biết nói gì, không biết làm gì, hoang mang, cô đơn ngay giữa chốn đông người. Vốn dĩ hay cười, cảm xúc tiêu cực có thể giấu nhẹm đi hết, chỉ biểu hiện những cảm xúc tích cực mà mình vốn có (hoặc mình fake) ra ngoài. Ấy vậy mà khuôn mặt xinh đẹp đó cũng có lúc đưa đám, ỉu xìu như bánh đa, khiến những người vô tâm nhất đi qua cũng cảm nhận được một năng lượng buồn nào đó. U ám. Chuyện deactive faceboook cũng chỉ sợ bản thân vỡ òa ngay trên đó, làm mọi người hoảng loạn thêm lần nữa vì không hiểu con bé bị làm sao... 

Hoảng loạn trong mọi chuyện...

Công việc à? Đã bao lâu trở thành người vô hình, làm việc riêng trong giờ cũng chẳng ai hay. Job vẫn nã vào mặt đều đặn, nhưng những người còn lại trong team đã thể hiện một phong cách xấu xí chẳng đẹp gì cả. Này, mình cũng còn đi làm mà, sắp nghỉ chứ có phải là đã nghỉ đâu. Này, đưa người kế nhiệm đây để tôi còn bàn giao nào, nếu đã không muốn tôi làm thêm cái gì thì đưa người mới đây để tôi bàn giao bằng hết những gì tôi nhận. Giữ mình ngồi lại để làm việc riêng trong giờ làm gì? Để hình ảnh của mọi người tốt lên, để hình ảnh của mình xấu đi, để sự biến mất của mình trong tập thể này có lý do đúng không? Tốt thôi, vậy cũng được, không sao, không chấp. Dù sao cũng sắp nghỉ, mình chịu được.

Tình cảm à? Đối xử công bằng với tất cả mọi người? Em đang đòi hỏi quá nhiều? Là mình thực sự đang đòi hỏi quá nhiều, hay vì một lý do nào đó mà em đã trở nên vô hình trong mắt anh, chẳng còn kết nối gì nữa, bị bơ đẹp giữa ban ngày ban mặt? Vì em hòa đồng quá và em đã hòa đồng rồi, nên em sẽ ổn nếu bị bỏ mặc? Anh không chửi, anh cũng chẳng khen, anh cứ bỏ mặc em ở đó với hàng chục câu hỏi vì sao, rồi ném cho em lý do trời ơi đất hỡi chẳng đủ thuyết phục. Cười nhiều quá nên người ta nghĩ con bé vô tư ngây ngô chẳng biết buồn. Tạo cho người khác cảm giác thân thiện quá nên ai cũng nghĩ con bé vào đâu cũng sẽ dễ mở lời. Ơ, em AC Cự Giải, lại trội Moon mà Moon ở nhà 4 mà. Dù có quảng giao như Thiên Bình đi nữa, thì em vẫn đâu phải là đứa chủ động, em bị động lắm, em cần cảm thấy an toàn và cởi mở thì mới có thể bung xõa hay hòa đồng được, chứ không có cảm giác an toàn em mở lòng làm sao? Chủ động nhiều quá nên lúc nào cũng sẽ phải là người chủ động đúng không? Nếu thực sự là vậy, thì em bị bỏ mặc, chắc đúng rồi, chẳng sai.

Hôm qua, trước khi học thiền, mình có ngồi thiền trước, khoảng 30 phút. Mọi thứ đều ổn, cho đến tầm 20 phút, bỗng cảm xúc nổi lên. Cái mớ bòng bong cảm xúc đó thật đáng sợ. Đen tối, rối và chằng chịt. Chẳng biết ai gói nó lại là ẩu và bùng nhùng đến thế. Một mớ cảm xúc khó đoán, khó gỡ. Và mình cảm thấy đau nhói ở tim. Cảm giác này, dù sau 1 ngày rồi mình vẫn nhớ, nhớ cái cảm giác nó khiến mình đau tim, khó thở đến như thế nào. Tim không đau nhói hay chỉ là tổn thương bình thường như những lần mọi người vô tình chém một nhát vào tim. Cảm giác này đau lắm, đau tới cái mức mà nó vừa mới chỉ nổi lên, là bản thân đã cảm thấy thật đáng sợ, tim đập mạnh, vừa đập vừa đau, cơ thể chẳng còn điều chỉnh nổi hơi thở nữa. Cố gắng trấn an bản thân, chịu đựng thêm một chút, một chút nữa thôi, để nó nổi lên hẳn, vỡ òa hẳn, là xong. Nhưng không, mọi thứ chẳng được như thế. Vẫn là bản thân quá yếu đuối hoặc chưa đủ mạnh để chạm vào cái mớ cảm xúc bòng bong đó. Đến khi đầu cũng thực sự căng thẳng, cảm giác nếu không dừng lại ngay chắc mọi thứ sẽ vỡ òa ra mất.

Cho đến khi mở mắt và tĩnh tâm lại được, mình mới chợt suy nghĩ, biết đâu, đúng thế, biết đâu đó là do mình đã đè nén cảm xúc bấy lâu nay? Có khi nào do mình ngược đã mình quá, có khi nào do mình buồn như vậy là chưa đủ? Có khi nào...

Vụ deactive facebook này chắc sẽ còn dài dài, vì bản thân vẫn cứ muốn cắt đứt hết liên lạc với mọi người, chẳng muốn nói chuyện quá nhiều, hay bị những hành động nào đó làm tổn thương mình thêm nữa. Trái tim rỉ máu không ngừng, vì vết thương cũ chưa lành thì vết thương mới đã đến. Mà, người ta, rất nhiều "người ta" đâu có vô tình xoẹt nhẹ một đường vào tim đâu. Người ta, rất nhiều "người ta", vô tình hoặc cố ý đâm thẳng một nhát qua tim luôn, mà đôi khi, còn là câu chuyện nhiều người cùng đâm vào một lúc, cùng một chỗ cơ. Mình đau, đau thực sự, chỉ cần nghĩ đến thôi, chẳng cần nhiều nhưng cũng đã cảm thấy rơm rớm nước mắt rồi.

Ngã quỵ, chắc thế. Bản thân mình cảm thấy còn cười tươi mỗi lần gặp mặt mọi người, là đã quá mạnh mẽ rồi. Vì thực sự, mình chẳng còn muốn cười nữa. Tréo ngoe thay, Thiên Bình và mạnh nhà 5 thì vốn dĩ chẳng ở một mình quá lâu được. Dù có muốn ngắt kết nối để tự chữa lành, thì cũng phải là câu chuyện gấp rút.

Dạo này luôn muốn, có ai đó tự chạy đến ôm mình một cái, cứ ôm vậy thôi. Đừng là cái ôm lạnh lùng, hãy là một cái ôm thật lòng và thấu hiểu. Để bản thân có thể òa khóc một cách ngon lành, để nỗi đau vơi đi bớt, mà có khi, là chữa hẳn được luôn trái tim này.

Làm gì có ai!

Continue reading