Thứ Hai, 22 tháng 12, 2025

Tâm thư gửi ông già Noel - 2025

Ông già Noel thân mến,

Năm ngoái cháu viết một đống thứ, vậy mà chẳng kịp viết tâm thư gửi ông. Tại cháu lười quá và cháu bận quá ấy mà. Năm ngoái tầm này là bắt đầu chuẩn bị chạy cuộc thi cho Bộ Giáo dục, cũng bận, cũng mệt, cũng rất là nhiều thứ phải xử lí. Cháu cũng gặp mấy chuyện khiến bản thân thật sự chỉ muốn gục ngã luôn nữa cơ. Nên cháu chả kịp viết thư gửi ông.

Người ta bảo là, làm gì có ông già Noel, và tâm thư gửi ông, chẳng qua cũng chỉ là một cách mĩ miều viết những điều ước, những món quà mà mình muốn nhận được vào một dịp nào đó. Nhưng cháu thì không nghĩ như vậy. Cháu vẫn tin là ở đâu đó, ở một nơi rất lạnh, rất nhiều tuyết mà không phải ai cũng nhìn ra được, vẫn tồn tại 1 ông già Noel cùng các cộng sự, miệt mài ngày đêm làm nên những món quà xinh đẹp nhất ở cuộc đời. Những món quà này chắc chỉ dành cho những ai vẫn còn niềm tin vào phép màu, vào những câu chuyện cổ tích thôi.

Cháu tin. Cháu rất tin.

Cháu vẫn rất tin vào những câu chuyện cổ tích, về những phép màu và những bài học thú vị đầy bổ ích mà những câu chuyện đó mang lại, dù cho có là phiên bản nào đi chăng nữa. Cháu nghĩ là cổ tích không phải chỉ dành cho trẻ con. Cổ tích là dành cho tất cả những ai tin vào những thứ vẫn còn nhân văn, còn tình người và còn tốt đẹp. Tất nhiên, thực tế cuộc sống thì không giống như chuyện cổ tích, nó phũ phàng, tàn khốc và nghiệt ngã hơn rất nhiều. Nhưng nếu con người ta vẫn còn tin vào những điều thiện lành, cái tâm còn trong còn sáng, còn vững trước tất cả những màu sắc u ám của cuộc sống, thì chắc là mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Cháu tin là như vậy. 

2023, 2024 và 2025 trôi qua chả khác nhau là mấy. Thứ đọng lại trong tâm trí và cảm nhận của cháu đều là "phải sống cẩn thận hơn". Cháu vốn đã rất vô tư mà nghĩ rằng nếu mình thật lòng đối xử, thật lòng yêu thương thì những thứ mình nhận lại cũng sẽ vậy, dù có muộn đi chăng nữa. Cái lí thuyết này vẫn đúng, nhưng chắc cháu phải thay đổi lại 1 chút xíu. Có vô tư hay thật lòng đến mấy thì cũng không nên làm gì có lỗi với bản thân. Nghĩa là đừng để người khác có cơ hội làm tổn thương mình quá nhiều lần, 1 lần 2 lần là quá đủ rồi. Cháu đã nghĩ là thật giả như thế nào, ai đúng ai sai ai là người quá đáng thì dần dần người ta sẽ nhìn ra, sẽ hiểu là ngày trước cái đứa bị cô lập hoá ra chả làm gì sai cả. À, mọi người hiểu ra rồi đấy, mình được "minh oan" rồi đấy. Cháu đã nghĩ là mọi chuyện bình thường rồi đấy, ổn rồi đấy, cũng được hiểu cho một phần nào rồi đấy. Cơ mà hoá ra lại là không phải. Người ta ngoài mặt thì ồ, à, ra thế, hoá ra là vậy à... nhưng sau lưng lại vẫn tiếp tục ỳ xèo này kia. Có những thứ đúng thật là không thể trông mặt mà bắt hình dong được. Nhưng cháu thì lại quá ngốc nghếch và quá tin vào mắt nhìn người của mình. Cháu nghĩ là cứ nhìn người khác bằng ánh mắt thân thiện nhất, chân thành nhất thì người ta sẽ không làm hại gì mình cả. Cháu tin vào tất cả những gì người khác nói về chính họ. Họ bảo họ là A thì cháu sẽ tin là họ là A. Trước giờ luôn vậy. Rồi nhìn lại 3 năm qua, bị "trap" theo đúng nghĩa đen, thì cháu chợt thấy thời thế có lẽ thay đổi rồi. Đứa nào vô hại thì người ta sẽ tìm cách để lợi dụng để này kia. Ăn hại thì người ta mắng, vô hại thì người ta lợi dụng. Rồi miết kiểu gì cũng sẽ là một đứa họ Lào. Thế là cháu quyết định, nếu mà mình vẫn tin vào những thứ tốt đẹp, thì đừng tin nhiều quá vào những người không nên tin quá nhiều, kiểu như "đồng nghiệp". Đồng nghiệp chỉ nên để ở nhà 6, chứ đừng để ở nhà 3. Nhà 3 là người thân rồi, còn đồng nghiệp thì không thân được đến như thế đâu. Thế là cháu có 1 chiếc facebook mới chỉ add đồng nghiệp, 1 chiếc insta được lọc full không còn 1 chút đồng nghiệp nào cả. Những chỗ đó thì thôi chỉ nên để cho những người nào không soi mói mình thôi.

Có một chuyện cháu phải thừa nhận là năm 2025 này cháu yếu đuối lắm. Trông hihi haha, viết những thứ thật là hề hước hạt nhài (hoặc không), nhưng mà yếu đuối lắm. Ngoài những lúc mất ngủ và bận nên không ngủ được ra, thì phần lớn thời gian còn lại là khóc. Mà cái tần suất nước mắt rơi nó nhiều hơn rất nhiều. Khóc vì tủi thân vì tức vì bất lực trước mấy thứ ập đến. Cũng không hẳn là do áp lực, nhưng mà cứ thấy bị làm sao ý, tức điên. Chắc cũng phải đến 5 lần bật khóc trước mặt đông người không phải vì cảm động mà là vì quá tủi thân rồi. Còn đêm nằm sụt sịt khóc thì chắc chả đếm được. Hồi giữa năm, cháu đã nghĩ năm nay cháu sẽ countdownfornewyear bằng 26 lời động viên an ủi chính mình (nhưng thôi sau đó cháu dẹp, vì thực sự cũng không biết phải viết ra như thế nào). Thế nên khi con đĩ tình yêu vô tình lại va vào, khi cháu phát hiện ra là có vẻ cháu đã trót hơi thích một người hơi nhiều, thì cháu sẽ càng không dám làm gì cả. Tính vốn đã nhát đã ngại trong chuyện tình cảm rồi (đứng trước người mình thích là cháu chịu luôn k dám nói gì, k dám làm gì, chỉ dám nhìn thôi, nhìn trộm thôi), giờ còn chăng dám nói gì thêm. Vì gì? Vì sợ mình lại tự làm mình tổn thương thêm đó. Nhưng tréo ngoe, một đứa AC CG rồi Moon ở nhà 4 thì làm sao mà không cảm xúc được, lại còn có 1 rổ hành tinh ở nhà 5 thì không thoát được mấy vụ yêu đương crush này crush kia. Mọi người bảo là sao không dũng cảm lên. Ê, có dũng cảm chứ, dũng cảm rồi, nhưng chỉ được đến thế thôi. Chủ động nói chuyện trong 7 ngày liên tiếp, mà đến ngày thứ 5 đã khóc luôn thì cảm nhận được rõ ràng cái sự mập mờ mà với mng thì là bình thường còn với cháu thì là không rồi. Đã thế lại còn lười giải thích, lười nói "me too". Nên thấy người khác cũng có những sở thích hay quan điểm giống mình rồi, cháu chả nói gì; còn thấy xung đột bắt đầu, thì cháu sẽ im luôn chứ cũng chẳng muốn giải thích. Cháu thật sự yếu đuối trong năm 2025 này, cháu thừa nhận. Năm nay cháu sợ người khác mắng hay to tiếng với cháu lắm. Kể cả người khác làm sai đi nữa, cháu cũng còn chẳng biết có nên mắng nữa hay không =)))

2025 cháu vẫn rất ngoan, rất chăm chỉ, chỉ là hơi yếu đuối nhiều chút. Cháu phải khoe luôn là một đứa thiếu máu như cháu, chỉ số sức khoẻ năm nay phải gọi là có tiến triển. Sau 5 năm liên tiếp mấy cái chỉ số hồng cầu các thứ nó chỉ có giảm không có tăng, thì năm nay nó đã ngóc đầu lên được 1 chút, nghĩa là máu đã đỡ nhạt màu và kích thước hồng cầu cũng đã to lên thêm 1 chút xíu. Tất nhiên là vẫn thuộc diện thiếu máu hồng cầu nhỏ nhược sắc thôi, nhưng mà đỡ hơn mấy năm trước. Như vậy gọi là tạm thời có tiến triển tốt. Bên cạnh đó thì cái chỗ tuyến giáp được chuẩn đoán tirad 4, bác sĩ bảo nghỉ làm 1 tháng xong đi khám đi, hoặc phải về nhà trước 6h tối chứ k phải là 10h, 12h tối như bình thường. Nhưng mà cháu nào có làm được =))) Cứ hôm nào không có ở văn phòng là y như rằng điện thoại tùm lum lên ý ới gọi, chả hiểu dớp gì ý. À, với cả cuối năm cháu có bị ngã hơi đau, chiếc cổ chân phải có vẻ không ổn lắm rồi. Thôi để hôm nào đi khám lại 1 thể zậy. Nhưng mà chân đau cháu vẫn rất nỗ lực trong chuyến trip Hà Giang vừa rồi nhé. Chỉ là cái chân nó đau rất nhiều thôi. Năm nay cháu cũng đã chính thức xuống tiền quay trở lại với máy ảnh phim. Lần này cháu comeback với phiên bản khó nhằn hơn, đấy là cháu lấy một cái máy mà phải tự chỉnh sáng, tự lấy nét, tự lên phim, không có 1 chút nào gọi là tự động cả. Ngày trước hồi còn bé, nhà cháu có máy ảnh phim nhưng mà nó auto lấy nét lấy sáng ý. Năm ngoái cháu countdown bằng mấy cái ảnh phim đó mà, chụp ez cực :))) Nhưng không sao, sau 9 cuộn phim thì cháu cũng có những bức ảnh vô cùng ưng ý rồi. Hẳn 9 cuộn phim cơ mà :")

Một chút lấp lánh ở sông Nho Quế trong chuyến trip Hà Giang - cuộn phim thứ 9

Chiếc cây xương rồng của cháu ở góc bày biện của cháu ở văn phòng - cuộn phim thứ 7-8

Chị Meow ở SG, chủ sóp Yoga bay. Thực sự cháu rất thích ảnh này - cuộn phim thứ 6
Cũng không biết là đang lấy nét vào đâu, nhưng cháu thích ảnh này, trông nó nghệ thuật trong hoàn cảnh chụp ISO200 và siêu thiếu sáng - cuộn phim thứ 5

Chụp em gái ở một quán cafe ở Đà Nẵng trong chuyến du hè gia đình - cuộn phim thứ 4

Quốc học Huế và Quế ở đó - cuộn phim thứ 3
Quán cafe nào đó hồi nghỉ lễ 30/4 thì phải, học viên không học toàn soi cô giáo - cuộn phim thứ 2

Mình chụp đồng nghiệp cỡ này... Đồng nghiệp chụp mình cỡ... thôi =)) - cuộn phim thứ nhất

Cơ bản thì cháu vẫn là một đứa trẻ ngoan, chăm chỉ, nỗ lực, sống rất thiện lành với cái tâm sáng chói loá của bản thân mình, chỉ hơi yếu đuối một chút. Mà em bé ngoan thì sẽ được có quà đúng không ạ? Nói thật là năm nay cháu chẳng biết cháu muốn nhận được quà gì nữa. Quà hiện vật cháu không muốn một cái gì cả. Quần áo có đủ, cháu khẳng định luôn là cháu có đủ khả năng mặc đồ 365 ngày không trùng 1 outfit nào rồi, là khẳng định luôn nhé. Quần áo cứ bao gồm cả khăn, tất, mũ, găng tay, giày dép này kia đi ạ. Mỹ phẩm hay đồ skincare thì không dùng. Đợt trước đi mua đồ cho em gái cháu, cháu cũng tiện tay mua tận 20 mấy cái mặt nạ, mà vừa mới 1 tháng trước mới dùng miếng đầu tiên... Son thì 200 thỏi đủ r, năm nào chả có thêm 1 thỏi do chị dâu tặng từ bển, nên cháu cũng không cần ý. Sách truyện tự mua được, mà guu đọc của cháu là truyện trinh thám phá án có yếu tố người nghẻo, cũng nhiều chồng sách ở nhà và cả ở cty rồi. Cháu lại cũng không thích được tặng đồ ăn. Nước hoa thì chưa bao giờ nằm trong danh sách quà cháu muốn nhận (vì cháu bị dị ứng nước hoa đó). Wishlist mấy năm trước cơ bản cháu... tự sắm được hết rồi... Thế nên thực sự wishlist năm nay là... không có cái gì là hiện vật cả. Cháu nghĩ là cháu sẽ thích được ôm, được tựa vào vai người mà cháu đủ tin tưởng, được không phải nghĩ gì cả, được vô tri. Chắc là đến cái tuổi này rồi, thì những thứ mình thích chắc nó cũng sẽ hơi khác so với những cái hồi còn trẻ trẻ kia. Nhắc mới nhớ, bạn cháu mấy năm trước tặng cháu 1 cái voucher đi làm nến thơm cho 2 người, với hàm ý là chúc Chee sớm rủ được 1 anh nào đó đi cùng... ấy thế mà đến tận giờ 2 đứa chúng nó có em bé hết r, bác Chee vẫn chưa dùng được cái voucher đấy =)) Thế nên là ông già Noel ạ, năm nay thực sự cháu chả có wishlist gì đâu. Chả biết mình muốn nhận được quà gì, chẳng nhẽ cháu lại xin là tự dưng cháu đủ giàu để nghỉ làm 1 năm mà vẫn đủ tiền để đi chữa lành à... nó cứ vô lí như thế nào ý ạ. Cháu nghĩ cháu không nên tham lam. Đấy, cháu muốn có người yêu ông ạ, người yêu thương cháu thật lòng, quan tâm và che chở cho cháu, hứa sẽ ngoan và không dẹo.

Thư đã siêu dài rồi đấy ông ạ, một mả chữ rồi... Nên thôi cháu sẽ dừng việc viết tâm thư này lại. Cháu tâm sự như vậy thôi chứ không tâm sự gì nhiều đâu. Một năm 2025 ảm đạm, downmood nhiều vì cả công việc lẫn tình cảm, nhưng cháu vẫn sẽ tin vào sự thiện lành và tốt đẹp của bản thân, vẫn sẽ lao đầu vào yêu đương dù hơi ngốc nghếch. Thôi thì hi vọng cháu đã lựa chọn tin vào những điều người khác nói về chính họ, thì họ không nói dối cháu. Cuối thư, chúc ông và các cộng sự sức khoẻ tốt. Chúc ông không đau đầu vì chiếc tâm thư này. Năm sau nếu có gì đặc biệt hơn cháu sẽ kể sau. Cháu đã phải rất cố gắng mới viết được chiếc tâm thư này đấy, chứ đáng ra tâm thư đã được release vào 6/12 theo đúng plan rồi cơ =)))

Thế nhé ông, hẹn gặp lại ông vào mùa tiếp theo.

Cháu Chee đã rất ngoan.

p.s: gửi cậu, "please don't be in love with someone else, please don't have somebody waiting on you".

Ảnh này có nội dung chất lượng và xinh xắn - cháu tự chụp cháu :")


Continue reading

Chủ Nhật, 6 tháng 4, 2025

Mình giỏi đến đoạn nào?

 

Hôm nay có đứa bạn thân hỏi mình chút chuyện của nó. Nghe nó tâm sự mình bỗng thấy nỗi lòng của chính mình được mô tả lại không lệch một chữ nào qua lời tâm sự của bạn mình. 

Thực sự thì mình có giỏi không?
Có chứ, giỏi chứ. Giỏi ở một mức độ nhất định nào đó. Có học hành đàng hoàng chăm chỉ, mindset luôn luôn học hỏi, luôn luôn tìm cách moi móc, gom góp kiến thức cho bản thân. Có tham gia các hoạt động đoàn thể, đủ nhiều tổ chức và ở các vị trí từ thấp đến cao để nâng cao kĩ năng mềm. Có đi làm và có thất nghiệp, có đi làm công ty và cả freelance, có job tay trái, trải qua nhiều môi trường và công ty, đủ để hiểu một phần của thị trường, có kinh nghiệm ở nhiều vị trí chuyên môn, vị trí địa vị, ngành và lĩnh vực. Tất nhiên, mình không phải người giỏi nhất và từng ấy kinh nghiệm cũng chẳng đủ để coi là "hoàn hảo". Nhưng xét ở một mức độ nhất định nào đó, thì mình cũng giỏi chứ, không thể nói là không giỏi được. Có giỏi, luôn luôn cố gắng giỏi hơn, nhưng chưa bao giờ dám nhận là giỏi nhất.

Đo bằng cái gì để biết mình có giỏi không?
Mỗi người sẽ có một tiêu chuẩn riêng của bản thân, cũng như một thước đo riêng trên hành chính phát triển và tự áp lực bản thân. Chẳng ai giống ai cả. Cơ mà một phần nào đó, lương thưởng, địa vị, chức danh và sự công nhận của những người xung quanh hẳn sẽ là một tiêu chí dễ nhìn ra nhất.

Bạn không thể mãi đi làm với mức lương 5 củ và 10 năm rồi vẫn chỉ 5 củ được. Nếu như vậy, nghĩa là (1) hoặc công việc hiện tại chẳng có gì khiến bạn phát triển được cả, (2) hoặc bạn làm mãi vẫn chẳng lên trình gì cả, (3) hoặc người ta đang ngược đãi và chẳng công nhận sức lao động của bạn. Trường hợp duy nhất mãi mãi 5 củ mà mình thấy có thể ổn và chấp nhận được, đấy là tổng thu nhập của bạn tăng lên và lí do là tăng bởi nguồn thu khác. Khi đó thì mức lương 5 củ kia sẽ được coi là "đi làm vì đam mê" (hoặc hóng drama), chứ không đo đếm gì việc bạn giỏi đến đoạn nào. Nói như vậy không phải là mình là một người đi làm vì tiền, chưa từng nha! Một đứa đã từng bỏ job 20 củ có title leader từ năm 2017, chỉ vì nếu nhận vị trí đó thì là làm trái với quy tắc của bản thân; cũng như bỏ job 50 củ có title trưởng phòng vào năm 2023 chỉ vì vẫn còn thấy làm được nhiều thứ ở nơi trả lương 12 củ không title, thì không đi làm vì tiền đâu :))) Nhưng đúng thật là không thể mãi đi làm với một mức lương lẹt đẹt được. Ít nhất thì cái thứ dễ dàng lượng hóa để nhìn vào cũng nên xứng đáng với trình độ, khả năng và sự phát triển không ngừng của bạn. Bạn cũng không thể mãi mãi chỉ là nhân viên bình thường được. Làm mãi rồi thì cũng cần vẫn kĩ năng chuyên môn, cứng kinh nghiệm để có thể hỗ trợ cho người mới chứ. Có thể không phải là leader, không phải là sếp, thì cũng nên là key member cứng. Cái này thì tốt cho cả tổ chức, cho sếp của bạn, cho đồng nghiệp xung quanh, nhưng đầu tiên là tốt cho bản thân mỗi người. Chẳng ai biết được là sẽ ở lại chỗ mình đang làm bao lâu, có biến động gì ảnh hưởng tới bản thân mình không, kiểu như bị layoff bất ngờ chẳng hạn. Thế nên để sẵn sàng cho mọi tình huống từ tốt nhất đến xấu nhất, thì bản thân thực sự cần mạnh và giỏi lên từng ngày, không thể mãi giậm chân tại chỗ được.

Thế nên, quan điểm của mình từ trước tới giờ khi đi làm luôn là: làm gì thì làm, phải luôn học hỏi được, luôn gom được kiến thức kĩ năng kinh nghiệm sau mỗi task mỗi job được nhận. Và cần được công nhận. Cần chứ. Sự công nhận đến từ chính bản thân mình, nghĩa là thấy mình đã không hổ thẹn với lương tâm làm nghề, mình đã cố gắng hết sức và rất nhiều rồi. Sự công nhận đến từ đến ngoài, nghĩa là đồng nghiệp/leader/sếp thừa nhận đóng góp và năng lực của mình bằng cách này hay cách khác. Mà sự công nhận này cần đến từ cả 2 phía thì nó mới ổn được. Nếu chỉ có bản thân công nhận chính mình, người khác thì không, thì hệ quy chiếu để "công nhận" của cả 2 bên đang lệch nhau rồi, lệch nhau kiểu này dễ gây ức chế cho chính bản thân. Nếu chỉ có người ngoài công nhận mà bản thân thì không, thì khổ chủ vướng chứng tự ti rồi. Đã tự ti thì dù có động viên hay trao cơ hội đến thế nào cũng không thể nào làm tốt được. Rồi lại thất vọng do kì vọng, rồi lại tưởng với chả ngỡ như... Lệch nhau là đã không ổn rồi, điều chỉnh rồi mà vẫn lệch thì tốt nhất là nên dừng lại... 

Nhưng mà mình giỏi đến đoạn nào rồi?
Câu này mới là câu khó này. So lên thì sure kèo là chẳng bằng ai rồi, so xuống có khi mình lại bét gen. Thế nên tạm thời bỏ qua câu chuyện so sánh với bạn bè đồng lứa, với em ún kém tuổi, với anh chị đi trước, cứ tạm so với chính mình đi đã vậy. Vậy thì mình giỏi đến khúc nào rồi, và có thể giỏi được hơn nữa không? Lấy cái gì trong mấy cái trên (hoặc một thước đo nào khác) để biết mình giỏi đến đoạn nào?

Nãy mình cũng suy nghĩ, tại sao không phải là "giỏi đến đâu" mà từ ngữ popup trong đầu mình lại là "giỏi đến đoạn nào". Giỏi đến đâu thì chẳng biết đường nào mà lần, vì đường đi mỗi người mỗi khác, chẳng ai so cái đích đến với nhau được, nên "giỏi đến đâu" nó mông lung lắm. Còn "giỏi đến đoạn nào" ý là giỏi đến mức nào trên con đường đi của riêng mình rồi. Nó chính là định vị và xác định giá trị bản thân mình trên con đường phát triển chính mình đó. Mình là hạt giống táo, mình đang ở đoạn nào trên con đường trở thành một cây táo có nhiều quả ngọt sum xuê có ích cho đời rồi? 

Mình đang...
Mình đang ở đoạn nào đó trên chặng đường phát triển bản thân của mình. Cũng chưa xác định được là ở trên đoạn nào, nhưng mà ở đoạn này, có một cơ hội đến với mình. Cơ hội này là sự công nhận của những người khác dành cho mình. Nhìn nhận đúng đắn và khách quan nhất, thì là cơ hội do mình đã hùng hục nỗ lực và hết mình từ trước tới giờ, do mình đã nghiêm túc với những gì mình mong muốn. Vốn là một đứa khó quyết định (Moon Thiên Bình siêu mạnh), lại còn siêu mặc cảm với năng lực chuyên môn sâu (Saturn nhà 9) nên việc rõ ràng được thứ mình không thích làm cũng như nhìn thẳng vào điểm mạnh để công nhận chính mình đã là một sự siêu siêu nghiêm túc của bản thân rồi nhé. Và tất nhiên, mình biết để có cơ hội này, thì bằng một cách nào đó, mình vẫn được ưu ái. Nhưng mà, ưu ái hay may mắn không phải tự dưng mà đến, nó xuất hiện do bản thân đã nỗ lực thực sự rất nhiều trong quá khứ mà.

Mình cũng thừa biết, không phải tất cả đều công nhận, tin tưởng rằng mình có thể làm tốt được ở vị trí này. Sẽ có những người cười cười rồi bảo "để xem nó làm được như thế nào", cũng sẽ có những người cười cười rồi bảo "bà này năng lực có đủ đâu, chẳng qua là do được ưu ái". Và cũng sẽ có những người đủ tin tưởng và yêu quý mà bảo là "Em rất nà xứng đáng dc lên chức nhé". Nếu theo dòng tư duy mà anh chị mình có "thông não" cho mình từ cuối năm 2023, thì được yêu quý cũng là một dạng năng lực đấy. Ừ, đâu phải ai cũng có thể vẫn sống thật với bản thân, vẫn mỏ hỗn đều đều mà vẫn được yêu quý đâu.

Thế nên, lo thì vẫn lo, tự ti vẫn còn, sự nhút nhát rụt rè với tâm lí những người còn lại chưa đủ tin tưởng thì vẫn ở đấy. Vốn là một đứa sống dựa nhiều vào cảm xúc, dù miệng thì mạnh và não tự rõ ràng được là không cần cảm xúc như vậy đâu, nhưng thêm một lần nữa all rounder mà vẫn bị underrated nữa chắc suy sụp thật và cần thời gian dài hơn để hồi phục chứ chẳng phải là 1 năm như trước. Nhưng mà, cờ đến tay ai người đấy phất, chẳng phải tự dưng cơ hội lại đến với mình. Lý trí mà nói, thì tất cả những việc mình cần làm là chứng minh bản thân cho chính mình thấy, chứ không phải với bất kì ai khác cả. Chứng minh với chính mình rằng: mình vẫn đang đánh giá đúng bản thân mình, vẫn đang định vị và xác định đúng giá trị bản thân. Mình đã từng nghĩ, đây là cơ hội để chứng minh cho những đứa nói này nói kia mình là mình thực sự không tệ như lời chúng nó nói, cũng là cơ hội để chứng minh lựa chọn của sếp là hoàn toàn đúng đắn. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì không cần ăn thua như vậy. Mình chỉ cần chứng minh với chính mình thôi là đủ rồi. Còn mọi người khen mình giỏi, mình nhận; mọi người chê mình kém, mình xem lại xem có thật không. Sự tự tin của bản thân là để thỏa mãn chính mình trước, có vậy thì những người xung quanh mới thấy mình tự tin được. Mà tự tin nó khác với tự kiêu nhé. Tự tin nghĩa là mình 7 điểm mình tin là mình 7 điểm và mình cố gắng, còn tự kiêu là mình 7 điểm nhưng mình lại thấy mình hơn 7 điểm. Viết những dòng này, ai đọc lướt hẳn sẽ thấy sao con bé này kiêu căng kiêu ngạo thế :))) Thôi đọc lướt thì bỏ qua nhé :)))

"Không ai đáng bị gì cả, nhưng ai cũng xứng đáng với một điều gì đó" - từ năm 2016 tới giờ mình vẫn luôn tin vào điều này. Mình đã nỗ lực, các cậu cũng đã nỗ lực, thế nên các cậu cũng tin chính bản thân các cậu đi. Mình cũng nỗ lực học hỏi thêm nhiều điều, các cậu cũng học tập thêm nhé. Một cậu thì có định hướng rồi, rõ ràng rồi, học thôi. Một cậu thì tự tin và quyết liệt lên, học tập thêm rồi triển định hướng đang ấp ủ thôi. Chênh vênh tuổi U40 đầu 3 đít chơi vơi thì xử lí như thế nào? Thì tự tin và học tập thêm thôi, chứ cũng chả biết thế nào nữa cả.

Hi vọng cậu đọc được, và mày đọc được bài blog này, đọc hết. Vì suy cho cùng, thì chúng ta cũng đều đang chơi vơi như nhau thôi. ^^

p.s: bài blog cuối cùng trước bài này là viết vào cuối tháng 10/2024. Chẳng cần đọc lại cũng vẫn nhớ như in tại sao lại có bài viết đó, ngắn cũn, chẳng phải là 1 article gì cả, nhưng lại viết ở blog. Đơn giản vì cả facebook lẫn insta, hay thậm chí cả thread cũng chẳng vứt được mớ cảm xúc đó lên. Vứt lên đó lại bị bảo là bóng gió. Trước cái post đó thì là chiếc post remind lại 2023 - cái năm mà bị đưa lên giàn mà chẳng có một chút verify lại xem thông tin mọi người nhận được đúng sai phải trái như thế nào. Đến tận đầu tháng 10/2024 mọi người mới hiểu thế nào là quá đáng, mình mãi mới có cảm giác được giải oan đôi chút, thì đến cuối tháng 10 đọc được những thứ chắc mãi mãi không nên đọc. Hóa ra, trước mặt thì là cười nói, còn sau lưng thì là gì đó mình cũng chẳng biết mô tả như thế nào ngoài mấy chữ "không công nhận". [...] Ngay trong tối đó phải hỏi một bé khác rằng "chị làm việc tệ lắm à", có thật sự tệ đến mức phải nhận những lời đó hay không. Cứ nghĩ mọi chuyện ổn rồi, vừa mới chui ra được khỏi vỏ ốc, cười cười nói nói chút xíu, đã lại bị đánh. Dù chỉ một nhát nhưng mà đau đến tận bây giờ. "You forgive, you forget, but you never let it go" - ừ đó, có thể bỏ qua nhưng chắc chắn nỗi đau này vẫn sẽ còn ở lại. Và bởi vì có câu chuyện vào ngày 30/10/2024 đó, nên đến thời điểm hiện tại mới có những băn khoăn, trăn trở về chính bản thân mình...

Continue reading