Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2019

Siblings

Lá 6 Cốc trong bộ Witches Tarot của mình - có 1 nét nghĩa liên quan đến "siblings"
(Bài viết này định viết lâu rồi, mà cứ lười, mãi mới viết được)

Dạo gần đây có quan sát được một vài câu chuyện chị em tỉ muội thân tình ruột thịt. Bỗng có một vài suy nghĩ và muốn kể kể deep deep một chút với các độc giả của tác giả. Thôi thì cũng phải dọn mạng nhện này đi thôi, chứ làm sao để nó mốc meo lên như thế này mãi được.

-----------------------------

Có một vài câu chuyện có thật như thế này:

Chuyện 1: một gia đình có 2 chị em gái cách nhau 2 tuổi. Cô chị sắp lên lớp 5, cô em sắp lên lớp 3. Cô chị thì đúng tuổi ương dở, rất thích tỏ ra là người lớn, là mình biết hết, mình sẽ chăm sóc được hết cho cô em, và câu cửa miệng của nàng này là "để đấy chị làm cho, em thì biết gì". Cô em thì loắt choắt loắt choắt, lon ton chạy theo sau, được 2,3 câu là lại "chị ơi, chị ơi", "chị ơi em có cái này". Có một lần cô em nói với mình:"Chị em á, cái gì chị em cũng biết đấy, siêu chưa?". Mình lúc đó, hiểu là, dù 2 đứa trẻ con này có tị nạnh với nhau như thế nào đi nữa, trong mắt đứa em, người chị luôn như 1 siêu sao đáng ngưỡng mộ vậy.

Chuyện 2: nhà mình cũng có hai chị em gái, cách nhau kha khá tuổi. Mình thì ẩm ương như con cua xông khói, em nhỏ thì cũng đang tuổi ương ẩm. Dạo này mình hay ở nhà. Mỗi sáng, đều như vắt chanh, 8h em mình chạy lên phòng mình, hất hàm đá mông mình rồi hỏi "trưa nay chị ăn cơm ở nhà không?". Mình thì ưỡn ẹo đáp "ngồi xuống đây, để chị tính". Con bé con đá tiếp cái thứ 2 vào mông rồi bảo "có ăn không, không dậy đi làm đi à?". Thực ra, có sự vụ đá mông buổi sáng này là do có một hôm, mình về nhà buổi trưa, xong con bé không nấu cơm cho mình, cũng không hỏi xem mình ăn hay không. Thế là mình bảo "chị dỗi", xong phụng phịu chạy lên nhà.

Chuyện 3: vẫn là chuyện 2 chị em nhà mình. Chả là mình có dặn con bé đừng nói với bố mẹ là chị ở nhà. Con bé ừ cho xong rồi chạy tót xuống. Hôm qua, mình ở nhà cả ngày làm bánh làm trái, bà cụ non ý bịa được ngay câu chuyện: chị đi làm rồi 10h hơn về nhà làm bánh với con đến chiều. Mình ở trên tầng nghe xong mà ôm bụng cười. Sáng nay mình chuẩn bị đi, thì con bé lên năn nỉ ở nhà với nó cho vui, có người nói chuyện cùng.

--------------------------------------------

Với mình, đứa em ruột của luôn nhỏ bé, cần được bảo vệ và đặc biệt là vô cùng lắm chuyện. Thỉnh thoảng nó sẽ được quyền khóc lóc, mè nheo, đòi hỏi những thứ vô lý, ăn vạ những chuyện không đâu. (Những) Đứa em ruột thường sẽ luôn bé nhỏ trong mắt anh chị, chẳng bao giờ lớn được. Và anh chị thì yêu thương đứa em ruột nhiều lắm, nhưng chúng nó thì cứ trẻ con trẻ con ứ tình cảm gì cả. 

Nhưng mà mình quên mất là đứa em ruột đó cũng yêu thương anh chị nhiều lắm, và dần dần nó cũng sẽ lớn. Thế nên mình đôi lúc thực sự bất ngờ vì sự quan tâm mà bạn nhỏ xinh đẹp nhà mình dành cho mình. Hóa ra con bé biết được là cay ở mức độ nào thì mình ăn được đấy. Khá bất ngờ trưa qua, con bé cảnh báo mình đừng ăn nước chấm này, vì nó quá cay so với dạ dày của mình. Mình không tin lắm, thử 1 xíu và sau đó nhè ra luôn vì con bé nói đúng. Vẫn cứ nghĩ những đứa em ruột thường hay không hiểu chuyện, thế mà thực ra cũng hiểu chuyện phết. Mà, không chỉ dừng lại ở việc yêu thương, đứa em ruột thường hay ngưỡng mộ anh chị ruột mình ở một mức nhất định nào đó. Tôn thờ thì chắc là tùy trường hợp, nhưng mà ngưỡng mộ thì ít nhiều cũng có. Tất nhiên, mỗi bạn nhỏ sẽ thể hiện theo một cách khác nhau.

Các cụ ngày xưa dạy là "Khôn ngoan đối đáp người ngoài/ Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau". Nếu nói "đá" nghĩa là đánh nhau chửi bới, thì chắc không tránh khỏi. Dù có là anh chị em ruột đi chăng nữa, thì cũng không thể bắt là phải hợp tính hay không khắc khẩu với nhau được. Mỗi người một tính, chẳng có quy định nào là anh chị em một nhà phải hợp tính nhau cả. Nhưng mình nghĩ rằng, đã là anh chị em ruột, thì luôn yêu thương nhau rất nhiều. Điều này là chắc chắn. Chỉ là đôi khi trẻ con, đôi khi không hiểu ý nhau, đôi khi máu chó nổi lên thì cắn nhau tí tẹo cho vui thôi. Anh chị thường thích ra oai còn em út lại thường thích khẳng định mình đúng.

Mọi người thường sẽ hay nhìn hành động mà ít khi tìm hiểu/hiểu ý nghĩa của hành động. Thường thì mọi người hay suy diễn nhiều quá, hoặc xa quá, hoặc đánh giá phiến diện quá. Sau khi để não tự kịch tính hóa câu chuyện lên, người ta hay quy chụp luôn cho tất cả những hành động sau đó sẽ theo mô típ đó, mang ý nghĩa đó, hình thành một định kiến/đánh giá về người khác và hành động của họ. Khá kỳ lạ, là càng với những người thân thiết, dường như con người ta lại càng chủ quan với những nhận định này của mình. Bản thân tác giả của bài viết này cũng bị như vậy, thế nên mới có những suy nghĩ về những đứa em ruột như vậy. Nhưng cũng may mắn, sau khi học hành xong, cảm nhận và giác ngộ được nhiều thứ, tác giả dần nhận ra nhiều điều hay ho, và dần ngập tràn trong hạnh phúc.

Sống hạnh phúc thực ra cũng dễ lắm, có khó gì đâu, nhỉ!

Continue reading

Thứ Tư, 22 tháng 5, 2019

Astro, Tarot và vài điều muốn nói

         Bản thân tác giả chưa từng nghĩ sẽ có một chiếc note mà được post và được viết qua điện thoại như thế này. Vì hình thức, với tác giả mà nói là một điều quan trọng. Một bài viết nên được chỉn chu một cách tối thiểu về mặt hình thức, vì như vậy là tôn trọng người đọc. Tuy nhiên, hôm nay sẽ vội viết và share những dòng suy nghĩ này, khi đã vừa lưu thêm 2 bài mới vào nháp, tất cả vẫn còn đang dở dang!
Thả nhẹ hình ảnh của lá Justice trong bộ Witches Tarot của mình

         1. Câu chuyện quá khứ:
Trong quá khứ, mình đã từng làm ở một chỗ. Tạm gọi là chỗ A. Công việc ở đó có thử thách, được thể hiện bản thân, được làm đúng với điểm mạnh của bản thân, tóm lại là ổn. Tất nhiên, với chính sách của công ty, có nhiều điều hạn chế khiến bản thân không thể và đồng thời không muốn bung lụa, thể hiện hết những gì mình có thể làm. Nhưng với một đứa mới ra trường và chưa có kinh nghiệm, đây thực sự là mảnh đất giúp mình có thể học hỏi và phát triển bản thân. 

Ấy thế mà mình lại chọn phương án nghỉ. Quyết định nghỉ lúc đó được mọi người cho là không thông minh lắm, vì chế độ đãi ngộ với mình lúc đó khá ổn, cơ hội thênh thang. Nếu tiếp tục, chắc bây giờ cũng không đến nỗi lẹt đẹt trôi nổi nhiều nơi như thế này. Thế mà quyết định sau cùng của mình là nghỉ. Mình thực sự chưa từng cảm thấy hối hận vì quyết định này tại thời điểm đó. Đến bây giờ cũng chưa từng hối hận.

Nghỉ nơi đó với mình là đúng! Vì mình biết, tại thời điểm đó, cơ hội đến với mình không chỉ là cơ hội của mình, mà nó còn mang hàm ý khác. Cơ hội đó đến, và nếu tiếp tục nắm lấy cơ hội đó, mình sẽ thành công cụ của những người đưa nó đến, sẽ phải làm những việc (vô tình hoặc cố ý, nhưng rất hợp lý) gây ảnh hưởng nhiều (tiêu cực hơn là tích cực) đến những người khác. Mình không thích bị lợi dụng hay trở thành công cụ làm tổn hại người khác, không thích chỉ chăm chăm vào quyền lợi của bản thân, nên mình từ chối nắm bắt nó. Và mình rời công ty A đó theo một kế hoạch đã được lên trước đó 1 tháng.

          2. Những dòng viết vội:
Hiện tại bản thân mình đã trưởng thành hơn, suy nghĩ so với hồi còn trẻ cũng có phần chững trạc hơn, chưa đủ chín chắn như kì vọng của người thân và cũng chưa chín chắn so với những người trưởng thành. Bản thân cũng đã tự hiểu mình hơn, ít nhất trong 1 thời gian ngắn, biết mình muốn gì, đi theo Sun H6, Earth H12, Moon H4 hay AC CG. Vậy cũng tốt! Ít ra cũng không bồng bột trong hành động và không tự làm bản thân quằn quại nữa.

Nhưng có những thứ thì không thay đổi!

Ví dụ như câu chuyện lợi dụng kia. Lợi dụng nhé, chứ không phải là win-win nhé. Theo quan điểm của mình, mình định nghĩa “lợi dụng” có nghĩa là khiến người khác làm việc có lợi cho bản thân, người khác có thể có lợi, có thể không, thậm chí có thể là hành động lừa lọc dối trá khiến người khác làm việc cho mình, dù việc đó họ không muốn làm. Có người có thể nói rằng như vậy không phải là lợi dụng, vì rõ ràng trong mối quan hệ này, k tính đến người khác, thì vẫn là win-win, hai bên chính cùng có lợi. Ừ, cũng đúng, nhưng quan điểm của mình, cái “win” trên quan điểm của mình là mình có lợi, nhưng cái mà mình có lợi không ảnh hưởng xấu tới cái lợi của người khác.

Dạo gần đây, mình có bắt đầu đi xem Tarot và bản đồ sao. Có lấy phí, vì ít nhiều, mình tốn nước bọt, tốn nơ-tron thần kinh để dịch lại ý nghĩa lá bài và liên kết nó lại, gửi thông điệp của lá bài đến các bạn. Câu chuyện của từng khách hàng, cất bài đi là mình quên sạch không nhớ chuyện như thế nào và mình đã nói những gì, nhưng thái độ của khách hàng và những người đi cùng thì mình nhớ.

Mình cần sự tôn trọng, mình không cần sự lợi dụng việc mình xem bài để làm những thứ có lợi cho các bạn.

Xin phép kể lại một vài câu chuyện:

Câu chuyện 1: ngày xưa, khi mình đi xem bài Tarot (anh mình xem), người đi cùng mình khi mình được xem, cứ ngồi quanh, rồi cười khểnh, rồi sau đó nói vào. Với mình, trước hết đấy là sự không tôn trọng sự riêng tư của mình, vì những vấn đề mình hỏi, có thể mình không muốn người đó biết. Không muốn là không muốn, không cần hỏi vì sao. Sau đó, mình thấy người đi cùng đó không tôn trọng reader, mặc dù người đó có nói chỉ là cung cấp thêm thông tin. À, đấy là quan điểm của mình.

Câu chuyện 2: ngày xưa, khi mình xem bài Tarot (mình là reader) cho người A, người A hiểu rõ vấn đề, nhưng người B (người đi cùng) vẫn hỏi thêm rất nhiều câu về vấn đề người A thắc mắc và yêu cầu mình nói thêm. Lúc đó mình nghĩ người A không hiểu rõ, nên có rút thêm, nhưng khi rút bài ra, mình hiểu là A hiểu rõ vấn đề và B chỉ đang muốn mượn bài để đạt được mục đích của B. Mình lúc đó thấy khó chịu.

Câu chuyện 3: ngày không xưa lắm, người B có yêu cầu mình xem Tarot cho, để hỏi về vấn đề của người C khác. Câu chuyện giống với câu chuyện 2, nhưng khi được yêu cầu hỏi thêm, mình không thuận theo yêu cầu của A, mà thuận theo yêu cầu của C. Sau khi trải xong, mình nhận được nhận xét “không thấy rõ ràng” về vấn đề cần hỏi, trong khi C ok cảm ơn và xác nhận đã có cái nhìn rõ ràng về vấn đề băn khoăn. Mình lúc đó thấy rất khó chịu. 

Câu chuyện 4: khoảng tuần trước, có 2 bạn sinh viên bất ngờ xem Tarot của mình. Hai bạn tập trung nghe, và tuyệt nhiên người còn lại khi chưa xem không hé răng nửa lời, không ý kiến, chỉ yên lặng nghe. Thực sự hôm đó mình khá mệt, nhưng xem cho 2 em mình cảm thấy rất vui và cảm giác rất dễ chịu. Mình lúc đó thấy vui, không phải bởi nhận xét tốt của 2 em, mà vì cảm giác dễ chịu 2 em mang lại.

Câu chuyện 5: ngày không xưa lắm, người D hẹn mình xem Tarot, đi cùng người E. Người D khi đã xem xong vấn đề của mình và muốn chuyển sang vấn đề khác, người E đi cùng vẫn gạ hỏi những vấn đề không liên quan. Mình không qua giỏi về tâm lý, nhưng đủ hiểu ý tứ người E như thế nào. Mình tất nhiên không thuận theo. Mình lúc đó thấy thực sự khó chịu.

          3. Một vài điều khiến mọi người cùng dễ chịu:
Quy định hay luật lệ được đặt ra vốn dĩ để mọi thứ tốt lên. Mình rất muốn thoải mái với mọi người, để mọi cuộc nói chuyện đều có thể cởi mở nhất. Tuy nhiên, tôn trọng mình và tôn trọng bản thân bạn là điều nên làm trước tiên. Có vậy mới thoải mái được. Vậy nên mình xin phép hơi khó tính một chút, vì nếu các bạn đã từng để mình xem Tarot cho, ắt hiểu là mình luôn muốn các bạn giải quyết được vấn đề và nhìn rõ vấn đề như thế nào!

Thứ nhất: khi xem bài, sẽ chỉ có mình (reader) và người muốn xem trao đổi. Nếu bạn là đi cùng người muốn xem, thì bạn xin hãy ngồi ở chỗ khác, hoặc có thể ngồi cùng nhưng hãy giữ yên lặng. Bạn đi cùng có thể nghe, quan sát, nhưng đừng lên tiếng. Vì bạn không phải là chủ thể của vấn đề, bạn ngồi nghe không vì muốn hỏi hộ để rõ ràng, mà phần nhiều là vì tò mò với những vấn đề của người khác (hoặc xấu hơn là muốn lợi dụng reader để bạn đạt được mục đích). Xin hãy tự trọng, và tôn trọng reader!

Thứ hai: khi xem bài, bạn được hỏi lại về từng lá bài 1 cách thoải mái, còn thắc mắc hay không rõ ràng chỗ nào cứ hỏi, nhưng đừng cầm vào lá bài khi đã được trải ra. Để yên nó ở đấy và cảm nhận, chứ đừng cầm lên, ngắm nghía nó rồi chịp chẹp như đang đánh giá một món hàng. Ngắm nhìn nó không giúp bạn hiểu được những gì mình vừa nói, vì mình đọc cả 1 trải bài nhiều lá, không đọc dịch nghĩa từng lá cho bạn. Thêm nữa, bạn có ngắm nó nhiều hơn, thì cũng khó kết nối hay cảm nhận được sâu sắc lá bài như mình. Bản thân mình không muốn em mình (bộ bài) trở thành một món hàng.

Thứ ba: xin từ chối phục vụ người B từ giờ cho đến mãi mãi về sau. Với những người có mục đích tương tự, mình cũng xin phép từ chối phục vụ, vì làm vậy sẽ ảnh hưởng đến sự tôn nghiêm của bản thân mình.

Thứ tư: nếu bạn muốn mình nói ra những gì mà bạn đang muốn nghe hoặc nghĩ đến, như người B, thì mình cũng xin phép từ chối luôn, vì dịch vụ của mình là gửi thông điệp của trải bài đến với bạn, không phải nói những gì bạn muốn nghe!

Đúng là mình không xem free, mình xem Tarot và các bạn gửi phí cho mình, nhưng mình nghĩ, để win-win được và 2 bên đều thoải mái, thì cần có 1 vài nguyên tắc đơn giản và nho nhỏ như vậy. Các bạn có thể nghĩ là mình chảnh cũng được, mình cần chảnh như vậy để thấy việc mình làm là ý nghĩa, có ích và không trở thành công cụ cho bất cứ ai cả.

Hết ạ. Cám ơn các bạn vì đã đọc đến những dòng này :)

p.s: đã fix hết lỗi chính tả, chèn thêm ảnh xinh. Và như người yêu mình có nói "mất lòng trước, được lòng sau". Xin phép được làm mất lòng các bạn trước, sau này các bạn rơi vào trường hợp tương tự, ắt sẽ hiểu vì sao mình muốn như vậy!

Continue reading

Thứ Tư, 20 tháng 3, 2019

Chuyện học tập, cần lắm nhiều đam mê!

Ở thời đại 4.0, khoa học công nghệ ngày càng phát triển, học gì và học như thế nào là điều cả xã hội quan tâm. Kiến thức nhân loại thay đổi từng ngày, thông tin xã hội được cập nhật từng giờ qua những tiến bộ về công nghệ, đặc biệt là các nền tảng online. Chỉ cần không cập nhật thường xuyên luồng tri thức khổng lồ đó, việc “tiến hoá ngược” trở thành “người tối cổ” là điều hiển nhiên sẽ xảy ra.
Càng nhiều kiến thức, càng hiểu biết rộng, sẽ càng có nhiều cơ hội để phát triển bản thân và tồn tại trong thời buổi công nghệ số. Suy nghĩ này không sai. Nhưng chính vì thế, ngày nay, nhiều phụ huynh suy nghĩ rằng cần phải “nhồi nhét” thật nhiều kiến thức vào đầu con trẻ, như vậy mới có thể chuẩn bị thật tốt để bé bước vào đời. Những chiếc cặp sách nặng đến 5kg chỉ toàn sách vở, “chạy xô” đến lớp học thêm thầy A, lớp phụ đạo cô B... là hiện trạng đã và đang diễn ra trong ngành giáo dục. Dần dà, câu chuyện biến tướng thành điểm số, thành tích, những áp lực vô hình, rằng “con phải được điểm cao”, “con phải xếp thứ nhất”... vô tình được đặt lên vai của những đứa trẻ ngây thơ chưa hiểu rõ cuộc đời. Tiêu cực trong ngành giáo dục cũng một phần từ đây mà ra. Thiết nghĩ, trẻ con ngây thơ trong sáng như những tờ giấy trắng, trong tâm tưởng làm gì đã có những suy nghĩ dối gian? Chẳng qua, do môi trường, do người lớn có tác động vào, mới hình thành nên những suy nghĩ, hành động gian xảo (như quay cóp) mà thôi.
Nhìn những em bé, mà xã hội và truyền thông vẫn hay dùng những từ hoa mĩ như “mầm non của đất nước”, “tương lai của xã hội” đang phải oằn mình lên mang những chiếc cặp to gấp rưỡi người, tất tưởi chạy hết lớp này đến lò kia để học, sao tôi thấy việc học trong thời đại phát triển này khổ quá! Đôi khi tôi nghĩ, rốt cuộc, mình cần học để làm gì, trẻ con thì cần học để làm gì nhỉ? Học để đạt được điểm cao về khoe với bố mẹ? Học để trở thành “con nhà người ta” trong mắt những người lớn xung quanh? Học để được khen, để có thành tích? Hay, học chỉ là để chinh phục những kiến thức mới? Dù có học ngày học đêm, học vì điều gì đi chăng nữa, cái cuối cùng mà sự học mang lại được cho một con người, chính là áp dụng được kiến thức vào thực tế. Tôi vẫn luôn quan điểm rằng, một đứa trẻ sau khi học tập và rèn luyện, cần phải có được khả năng nhìn nhận - đánh giá vấn đề trên quan điểm của chúng, biết cách đối nhân xử thế sao cho phù hợp. Vì suy cho cùng, sau 12 năm học phổ thông, cái các em cần không phải là thi đỗ vào đại học, mà lựa chọn được cho mình hướng đi trong tương lai. Và rồi sau 4,5 năm ngồi trong giảng đường đại học, các em hiểu phải được đoạn đường tiếp theo nên bước đi như thế nào.
Kiến thức 12 năm phổ thông hay kiến thức 4 năm đại học, suy cho cùng cũng vẫn để phục vụ cho cuộc sống sau này. Học toán là học tư duy logic, để biết cách giải quyết vấn đề trong cuộc sống triệt để. Những tích phân, đạo hàm đó không phải được học để đi thi điểm cao, mà là để biết rằng có thể áp dụng được nó rất nhiều vào công nghệ số, kỹ thuật, AI... Học Vật lý, Hoá học không phải để cân bằng phương trình, để tính vận tốc gia tốc, mà là để giải thích được các hiện tượng xung quanh, để hiểu được nên ăn gì với nhau để không bị ngộ độc. Học Văn học không phải là để làm đúng luyện từ và câu, chép văn mẫu 10 bài giống nhau y hệt, mà học văn học là để biết cách ăn nói, diễn đạt suy nghĩ của mình cho người khác hiểu. Kiến thức chẳng quá cao siêu, kiến thức sinh ra cũng chỉ để phục vụ cho mục đích của con người, nhưng dường như, người ta quên mất tính ứng dụng của nó, mà chỉ chăm chăm nhồi nhét lý thuyết vào đầu con trẻ.
Học tập theo kiểu “nhồi nhét” là “xưa như Diễm” rồi. Điều cần làm không phải là đưa vào đầu trẻ con một lượng kiến thức đồ sộ, mà phải giúp các bé có được phương pháp và tư duy học tập. Tôi từng nhớ đọc được ở đâu đó, câu chuyện về một người đàn ông nghèo khổ không có gì để ăn. Tuần đầu tiên có người mang cá đến, nhưng cá ăn mãi rồi cũng hết, người đàn ông lại đói. Tuần tiếp theo có người mang cần câu đến, người đàn ông loay hoay đã tự câu được cá, nhưng cả tuần mãi mới được một con. Sau cùng, có một người lạ mặt đi qua, dạy cho người đàn ông cách câu cá. Bài học từ câu chuyện này ắt nhiều người biết, nhưng tôi vẫn muốn nhắc lại: cái mà ai cũng cần, không phải là con cá ngay trước mặt, cũng không chỉ là cần câu, mà là cách để câu cá - là phương pháp. Khi có phương pháp và tư duy rồi, thì không kiến thức nào là không thể chinh phục hay trở nên khó nhằn cả.
Trong giai đoạn có quá nhiều kiến thức du nhập, thì đưa cho con trẻ phương pháp học, đồng thời khơi dậy niềm đam mê và khả năng tự học là điều cần phải làm. Nói như vậy, không có nghĩa là tôi phản bác hay không ủng hộ việc học kiến thức. Những kiến thức đơn thuần, cơ bản, thể hiện bản chất, trẻ con vẫn phải học. Kiến thức nâng cao các con nên học, nếu thích. Nhưng giáo dục nên đưa vào nhiều hơn những ứng dụng thực tế, ứng dụng cơ bản của kiến thức, để học sinh mường tượng được mình học kiến thức này để làm gì, để phục vụ điều gì cho tương lai. Thay vì chỉ dạy về kiến thức, hãy dạy cho học sinh cách áp dụng kiến thức, tạo cho bé niềm vui thích khi học, dạy cho bé phương pháp để tự học những thứ tương tự.
Và giáo dục cũng không chỉ là câu chuyện dạy kiến thức, mà còn là câu chuyện dạy làm người. Các cụ có câu: “Tiên học lễ, hậu học văn”. Dạy làm người là câu chuyện phải dạy trước khi dạy kiến thức. Tôi tin rằng khi giáo viên hành xử một cách rất nhân văn với học sinh, khi bố mẹ không đặt nặng áp lực về điểm số, thành tích, thi cử cho con, thì học sinh sẽ được phát huy hết những tiềm năng của mình. một đứa trẻ khi đến trường được dạy phép lịch sự, sự lễ phép, lòng nhân ái, và đặc biệt hơn, khi chúng nhìn thấy những người xung quanh, cô giáo, thầy giáo đều hành động như những gì được dạy, thì chúng có xu hướng sẽ hành động như vậy. Khi việc học không còn là những áp lực từ phía bố mẹ hay nhà trường, khi việc học không còn là cuộc đua thành tích, thì việc học sẽ là sự đam mê, là niềm hạnh phúc khi được khám phá những kiến thức mới, trải nghiệm mới, văn hóa mới. Phải hiểu, khi đứa trẻ được tôn trọng, được lắng nghe, được quyền nói ra những quan điểm của mình, đứa trẻ đó sẽ tự tin thể hiện bản thân và có những hành xử đúng đắn.

Đừng sợ rằng làm như vậy sẽ không kiểm soát được hành vi, suy nghĩ của đứa trẻ. Xã hội ngày một phát triển, các bậc làm cha làm mẹ cần hiểu rằng mỗi đứa trẻ có một suy nghĩ một cá tính riêng, và đôi khi cá tính đó không giống với cá tính, suy nghĩ của cha mẹ. Và một đứa trẻ cần được sống và phát triển như những gì nó vốn là, chứ không phải cứ mãi sống trong sự bao bọc, kiểm soát của cha mẹ. Rồi cha mẹ sẽ già già, Những đứa trẻ sẽ lớn, chúng ta chẳng mãi bên cạnh để kiểm soát những đứa con của mình được. Thế thì sao không cho con phương pháp, cho con niềm hứng khởi, đam mê, nhiệt huyết và cả sự tự tin để giúp con vững bước hơn trên đường đời sau này?
----------------------------------------------------------------
Thực ra, bài này viết để đăng báo, nhưng trong trường hợp không được đăng báo hoặc bị chỉnh sửa quá đà, thì 100% là sẽ tự gửi bài này lên báo nào đó chịu đăng :">
Kikyo chưa từng hiền :"> 

Continue reading

Thứ Hai, 31 tháng 12, 2018

SỰ ĐỒNG DẠNG

AC Cự Giải chỉ là đồng dạng Moon H1 thôi,
chứ không phải là Moon H1.
Những suy nghĩ này được nhen nhóm vào một ngày mùa đông, khi mà cô gái dọn nhà cùng bố. Cô gái thì vui tươi, mồm líu lo ca hát vui vẻ dọn dẹp, còn bố cô gái thì lại làu bàu. Cô gái bỗng suy nghĩ: tại sao cùng có năng lượng Xử Nữ mạnh mà biểu hiện lại khác nhau đến thế nhỉ. Thế là, những dòng phía dưới được ra đời.

Thế nào là đồng dạng? Trong toán học, có một khái niệm là "tam giác đồng dạng". Khái niệm này được phát biểu là: 2 tam giác được gọi là đồng dạng với nhau, nếu có các góc tương ứng bằng nhau và các cạnh tương ứng tỉ lệ. Có nghĩa là, 2 tam giác có cùng (đồng) hình dạng (dạng) thì gọi là đồng dạng.

Đúng thế, đồng dạng nghĩa là cùng hình dạng. Nhưng mà tam giác A đồng dạng với tam giác B, thì tất cả chỉ dừng lại ở đồng dạng thôi. Cùng về hình dạng, chứ những yếu tố khác, thì chưa chắc. 

Trong toán học, cũng có một khái niệm, mà các học sinh được học trước khi học đến khái niệm "đồng dạng", đó là "bằng nhau". Hai tam giác bằng nhau được định nghĩa là hai tam giác có các góc bằng nhau và các cạnh đối đỉnh tương ứng cũng bằng nhau. Hiểu nôm na, 2 tam giác bằng nhau là 2 tam giác có thể đặt trùng khít lên nhau. Khi đó, mọi thứ của chúng bằng nhau: diện tích, chiều cao hạ từ đỉnh, rồi độ dài các tia, đường... 

Thực ra, trong cuộc sống cũng vậy. Cũng có những thứ chỉ dừng lại ở mức "đồng dạng", có những thứ lại đi xa hơn đến mức "bằng nhau".

Đồng dạng nghe có vẻ chuyên môn quá, chứ ở trong đời sống thực tế, theo mình, từ mà người ta hay dùng, đó là "na ná". Cái na ná nó là những cái thoạt nhìn thấy giống, nhưng sau một hồi lại chẳng thấy giống gì cả. Mọi thứ trông vậy mà không phải vậy. Cứ tưởng rằng đó chính là vật mình cần tìm, thứ mình muốn giữ, nhưng sau một hồi mần mò say mê, lại phát hiện ra đấy chẳng phải là thứ mình cần hay điều mình muốn, mà chỉ là những thứ na ná như vậy. Đó là mấy thứ đồng dạng. Còn một khi đã "bằng nhau", đã giống, thì chắc chắn đó chính là thứ mình muốn, và sẽ chẳng có ai băn khoăn về điều đó cả.

Này, bạn đọc, đã bao giờ bạn từng suy nghĩ, là tại sao mình phải học về tam giác bằng nhau, trước khi học về tam giác đồng dạng chưa? Sao những thầy cô giáo soạn sách, không đưa kiến thức về "sự na ná" (tạm gọi vậy) lên trước, rồi mới dạy về sự giống nhau ở sau? Mình thì không nghiên cứu quá sâu về toán học, kiến thức chỉ ở mức đủ để đi dạy lại gia sư toán thôi. Nhưng mình nghĩ, sự sắp xếp này, ngoài chuyện hợp lý về mặt chuyên môn, thì cũng có những ý nghĩa nhất định ở trong đó. Nếu coi 1 đứa trẻ cắp sách tới trường như 1 linh hồn đi tìm hiểu cuộc sống, thì rõ ràng, nó cần biết những thứ trực quan sinh động, giống với nó và giống với những thứ khác trước. Nó cần biết những thứ giống nhau, để chỉ mặt gọi tên, để biết và nhận diện được trước. Sau khi biết được những thứ cơ bản đó rồi, nó mới mở rộng và phát triển được lên những thứ na ná hơn, nâng cao hơn, ấy là sự đồng dạng. Sự đồng dạng, với mình, là một tệp rộng hơn sự giống nhau, điểm chung vẫn có nhưng sẽ ít hơn, không chi tiết bằng.

Bây giờ xét tiếp trên khía cạnh chiêm tinh, bỗng mình nghĩ ra vài thứ. 

Trong chiêm tinh học, có khái niệm "đồng dạng". Ví dụ: mình có Mặt trời ở Nhà 6 thì Mặt trời của mình cũng đồng dạng Mặt trời Xử Nữ (Nhà 6 là của XN, đồng dạng năng lượng); Mặt trời của mình tạo góc với Mặt trăng thì Mặt trời của mình cũng đồng dạng Mặt trời Cự Giải (Mặt trăng là chủ tinh của Cự Giải). Thế thì nói đi nói lại 1 hồi, ngoài chuyện mình có Mặt trời là Ma Kết, thì mình còn có 2 ông Mặt trời nữa là Xử Nữ và Cự Giải. Đúng, điều này không sai. Sự thật là tính Xử Nữ và Cự Giải của mình đều khá mạnh, có khi còn làm lu mờ luôn bản gốc Ma Kết của mình. Nhưng, ngoài Mặt trời Ma Kết ra, thì tất cả những cái còn lại, đều chỉ là na ná.

Đúng là mình rất thích đi vào chi tiết, làm mọi thứ cẩn thận để ra được kết quả hoàn hảo nhất. Nhưng biểu hiện đó chỉ là na ná, chứ chẳng thể tỉ mỉ mọi ngóc ngách và luôn chỉnh sửa mọi thứ như các bạn Xử Nữ xịn. Đúng là mình thích chăm sóc người khác, bao bọc và bảo vệ người thân, nhưng xét cho cùng thì cũng không phải lúc nào mình cũng muốn chăm sóc cho người khác hay quan tâm tới cảm xúc của người thân như một Cự Giải chuẩn. Đó, tất cả chỉ là na ná. Và chính cái na ná này, thường sẽ khiến người khác phán đoán sai về chủ thể. Quay lại câu chuyện ở phần in nghiêng, rõ ràng mình đồng dạng Mặt trời Xử Nữ, cũng vẫn thích dọn dẹp nhà cửa và khá ngứa mắt khi nhìn thấy mọi thứ không được làm cẩn thận, tỉ mỉ, nhưng vẫn không "xịn" được như Mặt trăng Xử Nữ của bố mình. Nếu bố có thể hàng ngày dọn dẹp và luôn nhìn ra được chỗ chưa ổn, thì mình lại không có khả năng đó. Năng lực đó chỉ được bật lên trong công việc mà thôi.

Nghe nói cẩm tú cầu là hoa của tháng Cự Giải.
Cũng trong chiêm tinh, có một khái niệm nữa, là khái niệm về các nhà. Nhà 3 và nhà 9 thuộc cùng một trục đối đỉnh. Điểm chung của nhà 3 và nhà 9, đó là kiến thức, tri thức, lĩnh vực học hành và cả di chuyển, đi lại. Nếu nhà 3 là "học những cái phải học", thì nhà 9 là "học những cái muốn học". Ở nhà 3 không có quyền lựa chọn, còn ở nhà 9 thì có. Ở lĩnh vực nhà 3, chúng ta học kiến thức cơ bản, phổ thông, để khi phát triển lên và khái quát nó, chúng ta đi sâu hơn vào lĩnh vực của nhà 9. Chuyện na ná hay giống nhau cũng tương tự như vậy. Giống nhau là chuyện của nhà 3, là chuyện mình cần phải biết trước, từ việc quan sát thực tế, để định hình nó là cái gì. Rồi sau đó, mới có thể khái quát nó lên, thành những thứ na ná, những tập to hơn có ít điểm chung hơn.

Câu chuyện đơn giản chỉ có vậy thôi. Mọi quy luật của vũ trụ, của tự nhiên, hay thậm chí đến cả huyền học tâm linh, thì cũng đều lý giải được đúng cả. Cuộc sống con người vốn dĩ rất đơn giản. Người ta gặp gỡ, tiếp xúc, quan sát và đưa ra nhận định. Lâu dần thì tổng quát hóa lên và rút ra những quan điểm từ kinh nghiệm và quan sát của chính bản thân mình. Chỉ là, khi đã lên đến cao rồi, thế giới quan được mở rộng, con người ta quên mất cái cơ bản, và loay hoay đi tìm cái thứ sâu thẳm mình muốn, mà hoặc là không còn dám đối diện, hoặc là chẳng có thể nhìn ra...

Nhưng mà, đấy lại là một câu chuyện khác, một câu chuyện chẳng liên quan gì đến bài post này, nếu có nói nữa, thì phải nói đến năm sau...

~ #kikyo ~ Cuối năm nên viết hơi nhiều, vậy thôi!


Continue reading

Love vs Fear

LOVE vs. FEAR

LOVE IS UNCONDITIONAL (fear is conditional)
LOVE IS STRONG (fear is weak)
LOVE RELEASES (fear obligates)
LOVE SURRENDERS (fear binds)
LOVE IS HONEST (fear is deceitful)
LOVE TRUSTS (fear suspects)
LOVE ALLOWS (fear dictates)
LOVE GIVES (fear resists)
LOVE FORGIVES (fear blames)
LOVE IS COMPASSIONATE (fear pities)
LOVE CHOOSES (fear avoids)
LOVE IS KIND (fear is angry)
LOVE IGNITES (fear incites)
LOVE EMBRACES (fear repudiates)
LOVE CREATES (fear negates)
LOVE HEALS (fear hurts)
LOVE IS MAGIC (fear is superstitious)
LOVE ENERGIZES (fear saps)
LOVE IS AN ELIXIR (fear is a poison)
LOVE INSPIRES (fear worries)
LOVE DESIRES (fear Joneses)
LOVE IS PATIENT (fear is nervous)
LOVE IS BRAVE (fear is afraid)
LOVE IS RELAXED (fear is pressured)
LOVE IS BLIND (fear is judgmental)
LOVE RESPECTS (fear disregards)
LOVE ACCEPTS (fear rejects)
LOVE DREAMS (fear schemes)
LOVE WANTS TO PLAY (fear needs to control)
LOVE ENJOYS (fear suffers)
LOVE FREES (fear imprisons)
LOVE BELIEVES (fear deceives)
LOVE “WANTS” (fear “needs”)
LOVE versus fear: what do you feel?

—————————————————————————

Chị giáo dạy thiền cho mình, có viết một bài về tình yêu, nỗi sợ và sự công nhận. Bài viết rất hay, quan điểm rất hiện đại, mềm mại và tất nhiên là tính viral rất cao (chị giáo của mình hot mà).

Cơ mà bản thân mình sau khi đọc bài viết xong, chỉ đồng ý một phần.

Mình đồng ý hoàn toàn với quan điểm về tình yêu mà chị giáo nêu ra. Nó chính là bài thơ mà mình post ở phía trên (tất nhiên, nguồn từ chị giáo, và đây không phải là thơ mà chị giáo làm). Chuyện tình cảm, nếu cứ dùng chiêu trò để đối đãi, để tán tỉnh, tà lưa nhau, thì sớm muộn cũng sẽ đứt, chứ chẳng bền mãi được. Đơn giản, là khi bạn dùng chiêu trò chứ không thật tâm với đối phương, thì chỉ đơn giản là bạn đang muốn chinh phục và đi săn mồi. Săn xong rồi ắt sẽ muốn đi tìm con mồi khác. Bạn nhìn đối phương dưới góc độ là “thịt”, thì thịt hươu thịt dê hay thịt cừu thì cũng vẫn là thịt cả, đúng không? Nhưng mà, đừng nhầm lẫn giữa chiêu trò và sự khéo léo trong mối quan hệ. Sự khéo léo cho thấy bạn là người biết nhìn và cảm nhận, biết cư xử đúng mực và tích cực thấu hiểu tìm hiểu đối phương. Còn chiêu trò là kiểu khác, nó giống như một sự thao túng ngầm và ngay từ đầu bạn đã coi tình cảm như một trò chơi rồi. À, đấy là trên quan điểm của mình nhé.

Vậy nên, khi chị giáo bày tỏ quan điểm không đồng ý (dùng đúng từ là phản bác) những chiêu trò trong tình cảm, nào là phải thả một chút mồi để cô ấy thấy thiếu thốn, làm những điều khiến cô ấy thấy thiếu tự tin... thì mình đồng quan điểm với chị giáo. Ngày trước, có anh chàng Thiên Bình tán tỉnh mình. Rất nhiệt tình nói chuyện trong 2,3 ngày đầu, ngọt ngào và tình cảm, sau đó bỗng nhiên biến mất trong 3 ngày tiếp theo. Các chị bảo là, đấy là chiêu trò đấy, bài của người ta cả chứ không có sao đâu. Quả nhiên sau 3 ngày im lặng thì anh chàng Thiên Bình đó tiếp tục tán tỉnh mình. Rất may mình tỉnh táo để nhận ra bản thân không thích những thứ có tác động của chiêu trò.

Tuy nhiên, khi chị giáo nhắc đến “sự công nhận”, và chị cho rằng không nhất thiết cần có sự công nhận trong tình yêu, và người ta cần sự công nhận là vì người ta mang nỗi sợ, thì mình lại không đồng ý cho lắm.

Quan điểm này của mình được giải thích qua chiêm tinh. Trong chiêm tinh học (cái quan điểm chiêm tinh về tâm lý mà mình được học, và mình tin nó hợp lý), khi nhắc đến “sự công nhận”, người ta sẽ nghĩ ngay đến Xử Nữ và nhà 6. Xử Nữ cần được công nhận, không hẳn vì mang nỗi sợ bản thân không hoàn hảo, mà chính ra, Xử Nữ cần được công nhận bởi nó biết nó đã làm việc hàng ngày hàng giờ để làm ra được thứ hoàn hảo nhất có thể. Cung Đất về bản chất mang tính âm, cần được thấy an toàn theo những cách thực tế. Và đối với Xử Nữ thì đó là sự công nhận. Đặt ngược lại câu hỏi: nếu sự công nhận trở thành nhu cầu của một người, chỉ xuất phát từ nỗi sợ, thì tại sao nó lại được đặt làm keyword của Xử Nữ - chủ nhà 6, nhà của sự lao động, của công việc HẰNG NGÀY, của những thứ XẢY RA THƯỜNG XUYÊN ĐỀU ĐẶN? Mình không nghĩ mọi thứ tiêu cực và đầy sợ hãi như thế. Sự công nhận xuất hiện, ngoài chuyện do người ta sợ, còn do người ta ý thức được rõ ràng về bản thân nữa. Tôi làm được, tôi phải được công nhận, đây là giá trị của tôi. Thế nên, xét trên một khía cạnh nào đó, thì sự công nhận là nhu cầu cần được người khác tôn trọng của mỗi cá nhân. Nó thể hiện sự tôn trọng của người này với người kia, bởi những gì mà người ta đã làm được. Làm được ít thì được công nhận ít, làm được nhiều thì được công nhận nhiều. Đơn giản thôi mà.

Sự công nhận dù có xuất phát từ nỗi sợ hay xuất phát từ ý thức về giá trị bản thân, thì đều là cần có trong mọi lĩnh vực, mọi vấn đề của cuộc sống. Đặc biệt trong chuyện tình cảm, nếu hai bên không thể hiện sự công nhận cho nhau, thì thực sự rất dễ xảy ra đổ vỡ. Dù chỉ là cái tên, là cách gọi, nhưng chẳng phải từ “người yêu” mà 2 người trong một mối quan hệ yêu đương gọi tên nhau, thể hiện sự công nhận đó sao?

Tất nhiên, mình hiểu ý chị giáo là nói về những biểu hiện sai lệch, kiểu như vì muốn có sự công nhận, mà chấp nhận việc mình bị người khác làm tổn thương này kia. Biểu hiện sai lệch kiểu đó thì mình cũng không đồng ý. Yêu đương là chuyện của nhà 5, nhà của Sư Tử, của Mặt trời, về cơ bản là phải được vui và độc tôn đã. Câu chuyện đó chắc sẽ nói ở một bài viết khác. 

Và, phải tin đã thì mới yêu được. 



~ #kikyo ~ Viết vài dòng linh tinh vậy thôi

Continue reading

Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2018

Viết tặng Trang, Kiều Trang!

Cốc trà sữa The Alley, kỉ niệm một ngày ới 3 lần
nhưng không ai muốn uống cùng Chee, trừ bạn Chang.
Chang không yêu cầu Chee viết, Chang không like stt câu like của Chee, Chang cũng chẳng cần người khác phải viết cho những dòng như thế này. Là Chee tự nguyện muốn viết.

-----------------------------------

Ngày đầu tiên Chi gặp Trang là khi Trang đã đi làm được 1 tuần rồi. Ngày đầu tiên Trang đi làm, Chi đang nằm ốm ở nhà, từ cảm nhẹ nhàng biến thành tiền đình lúc nào không hay. Vật vã với cơn ốm, nhưng Chi vẫn biết là có 1 bạn mới sinh năm 96 mới vào team: bạn Kiều Trang. 

Sau màn chào hỏi, bạn Trang add skype và nói chuyện với bạn Chi luôn. Nghĩ lại cũng buồn cười, lý do chỉ là "Ở đây toàn thấy các anh chị 94, 95, có mỗi cậu với tớ 96". Chi nằm nhà dù ốm nhưng cũng đã cười sặc sụa. Trang đáng yêu quá! Cái tâm lý này có phần na ná giống Chi lúc mới bắt đầu đi làm, cũng muốn tìm ai đó ngang ngang tuổi để nói chuyện nói chuyện rồi tâm hự các thứ. Chẳng biết có phải không nhưng mà cứ tạm coi là thế đi.

Sau đó cũng chẳng biết thế nào mà chúng mình nói chuyện nhiều hơn với nhau nhỉ? Hình như là từ những câu chuyện về bánh trái, rằng Trang làm bánh thế nào, Chi có lò nướng như thế nào, Trang hay dùng công thức nào... Rồi bất ngờ Trang khoe với Chi là cậu có bộ tarot, mới order về và rất đáng yêu. Nói thật là, nếu Trang không khoe rằng Trang có bộ bài, chắc Chi khi đó cũng không máu me mà tìm tòi rồi đợi qua cái tháng 7 âm để mua bộ bài đâu.

Rồi cũng nhờ Trang mà Chi khám phá ra rằng bản thân thực sự thích ăn đồ siêu ngọt. Vị trà sữa yêu thích của Chi luôn luôn là 100% đường kèm ít đá. Có lẽ Trang cũng là người đầu tiên để ý đến khẩu vị siêu ngọt của Chi, thế nào mà Yu Tang luôn gọi trà sữa trân châu nghệ nhân full ngọt ít đá chứ. Ừ, ngọt đến mức đó thì chỉ có Chi thôi. Và cũng nhờ Trang mà tự dưng Chi bị lôi vào team thèm trà sữa. Hẳn là cái file Canteen lập ra, mà Chi luôn luôn xanh lè tất cả các cột order.

Tất nhiên, câu chuyện của Trang và Chi không chỉ dừng lại ở câu chuyện uống trà sữa và ăn cơm trưa. Và nó cũng không dừng lại ở câu chuyện rủ nhau đi chợ nấu ăn, raise lên mấy vụ ăn uống cho các anh chị em trong team ăn chơi aka Kiêng Trân Châu tự. Chuyện công sở nhiều sân si, drama và khó chịu, Chi cũng tâm sự được với Trang và ngược lại. Ừ thì combo Moon H4 + AC CG với Sun CG H5 thì làm sao có thể thoát nổi nhau. Nói chuyện với Trang cũng vui lắm, xả được cục tức đến từ những người đồng nghiệp của chúng ta, rồi nêu được quan điểm và góc nhìn của mình về nhiều thứ. Chẳng dám nhận là thân với nhau, nhưng cũng chẳng thể gọi mối quan hệ này là xã giao, Trang nhỉ.

Đoạn đầu viết tặng Trang từ lâu rồi, cũng định tìm một quyển sổ lưu bút đưa hết cho mọi người viết, vì sợ đến một ngày nào đó Chi chẳng còn trụ nổi ở đây nữa. Cơ mà cứ định viết vì có cảm giác sắp đến cái ngày không ở lại đây nữa rồi, thì lại lười, lại tặc lưỡi bảo thôi còn lâu mới nghỉ cơ mà, thế là lại chẳng viết.

Hôm nay, khi viết tiếp những dòng này, thì Chi đã chắc đến 80% về quyết định nghỉ của mình rồi. Nếu không có gì thay đổi thì lần này là nghỉ thật, chứ không phải như 2 lần trước, nói là nghỉ rồi bị leader thuyết phục, bị trưởng phòng thuyết phục đâu. Hầy, người ta nói quá tam ba bận, mình rời đi chỉ đơn giản là do mình không còn phù hợp mà thôi. Tất nhiên, điều tiếc nhất khi rời đi là mọi người quá vui, và Trang. Nghĩ đến cảnh ở nơi mới, mình sẽ không có ai lo cho từng bữa cơm trưa, từng bữa trà chiều, không có ai thỉnh thoảng ý ới buổi sáng "ê đi mua Soya không?" thì cũng thấy có nhiều chút buồn buồn hụt hẫng. Chưa kể, Trang trông vậy mà không phải vậy đâu. Có chút Cự Giải trong người, dù có là phiên bản vỏ mỏng hay vỏ giày, thì trông hiền hiền nhưng lại cũng chẳng hiền chút nào. Nhìn chung là cũng sẽ nhớ cô gái Cự Giải này nhiều nhiều đấy.

Thôi thì chuyện gì đến cũng phải đến, chưa biết tương lai như thế nào nhưng cũng vẫn cứ viết hết những dòng này cho Trang. Cứ tưởng Trang sẽ là người đi trước Chi, thế mà thật bất ngờ Chi có khi lại bay trước cả Trang ý.

Cũng may là, khi đổi chỗ, chúng mình ngồi chéo nhau, nên mới có thể nhìn được mặt Trang và chụp lại được tấm ảnh bên dưới, chứ thiết nghĩ, nếu không, nhìn mặt bạn Tuấn ACC hay bạn AP hay Thảo, hay Hồng, thì cũng thấy nhạt nhẽo lắm.

Đây là bạn Kiều Trang Cự Giải :">
Cám ơn Trang vì suốt thời gian quen nhau, chắc chưa được 1 năm, đã quan sát Chi đủ nhiều, để tinh tế biết rằng hôm ý Chi tăng xông down mood không vui. Tính Chi thì cũng hay dỗi, đôi khi đến ngày cua rang, không chịu được sẽ chẳng vì lý do gì mà hờn cả thế giới. Cũng may có Trang tinh tế nhìn ra, để nhẹ nhàng xoa dịu tâm trạng của Chi, cảm giác thật là được chăm sóc. Chi vẫn nhớ có lần nào đó, Chi thực sự down mood vì mấy bạn đồng nghiệp xung quanh nên đã viết vài dòng down mood trên blog. Có mỗi Trang đọc được và ngay hôm sau có hành động đáng yêu làm Chi rất cảm động. Dầu sao thì, mặc dù tính Cự Giải của Chi khá mạnh, nhưng Mặt trời Ma Kết thì khó có thể bao bọc che chở mạnh như 1 Mặt trời Cự Giải xịn được. Trang cũng là người đầu tiên gọi Chi là "Chee" và Chi thấy cách gọi đó đáng eo thẹc sự ý ahihi.

Cám ơn Trang vì suốt thời gian hơn 2 tháng gần đây chịu nghe Chi lải nhải về chàng trai ở Hàn Quốc, nói cho Chi nhiều điều, khiến Chi vượt qua được nỗi sợ yêu xa của bản thân mình. Thực ra Chi sợ yêu xa, vì khó lòng tin người khác, khó mở lòng mình ra được, chưa kể còn rất thích kiểm soát người khác nữa. Có quá nhiều chuyện xảy ra trong quá khứ, khiến Chi đến thời điểm mà chàng trai đó xuất hiện, dù có tình cảm nhưng cũng rất băn khoăn về việc có nên tiếp tục tiến hay không. Cơ mà qua rồi, một phần là nhờ Trang ahihi. Chi sẽ không quên những lúc inbox Trang và nói "đọc truyện ngôn tình không". Hihi, rất vui :"> (Dù Chi biết, có khi Trang cũng chẳng muốn đọc :v ) Trang chiều Chi quá :*

Cám ơn Trang vì món quà sinh nhật rất hợp ý Chi. Mặc dù rất thích son, nhưng vì đã có 39 thỏi son, nên chắc cũng phải được 8,9 tháng nay Chi chẳng tự mua cho mình thỏi son nào rồi. Món quà rất đẹp, rất đáng yêu, rất xinh xắn, màu đỏ đó Chi rất thích hihi :"> Vụ bánh sinh nhật chắc cũng do Trang đầu têu roài. Thực ra hôm đó không nghĩ là mình sẽ có bánh sinh nhật, vì có thể mọi người nghĩ là tổ chức sinh nhật theo phòng rồi ý. Nhìn chung là không có mấy kì vọng. Cơ mà Trang và mọi người đáng yêu quá. Lúc ý thề luôn suýt nữa Chi khóc cmnr, may mà mood không down nên nó biến thể thành dạng giãy giụa hú hét đó hihi :">

Thôi, đại ý là yêu thương bạn rất nhiều, nếu tớ cưới mà bạn vẫn chưa đi du học, hoặc giả dụ bạn đi du học về rồi tớ mới cưới, thì nhớ đến dự đám cưới nhé. 

Tâm thư đã dài, xin phép dừng bút tại đây. Chào cô bạn sinh năm 96, Sun CG Moon SN, đồng hương Thái Bình, rất đáng yêu nhé :*

Yêu thương!

#281218 - Tặng Kiều Trang, nhưng bao giờ sắp nghỉ thì sẽ cho Trang đọc.

Continue reading

Thứ Tư, 19 tháng 12, 2018

Tâm thư gửi ông già Noel - 2017


Ông già Noel thân mến!
Hôm nay là 17/12 rồi, vậy là chỉ còn 8 ngày nữa là đến Noel, 9 ngày nữa là Boxing Day rồi, ấy thế mà hôm nay cháu mới viết thư cho ông được. Ông đợi thư của cháu lâu rồi phải không? Cháu xin lỗi vì để ông mong ngóng nhé ạ 😞
Ông ơi, dạo này ông có khỏe không? Công việc của ông dạo gần đây chắc bận rộn lắm phải không ạ? Vì ông đang phải chuẩn bị quà cho các bạn nhỏ ngoan ngoãn mà ^^ Công chúa Tuyết vẫn phụ giúp ông chuẩn bị quà phải không, hay là ông đã tuyển trợ lý mới rồi ạ? Cháu nghĩ là ông nên tuyển thêm 1 chị công chúa tuyết nữa để phụ ông cho nhanh mà đỡ vất vả ông ạ. À, cháu thì không phải là tuyết nhưng vừa hay cháu là công chúa và cháu sinh ra vào mùa đông, nếu ông thấy cháu có khả năng thì ông tuyển cháu cũng được :)) cháu chỉ cần được vui vẻ ăn ngon mặc đẹp là được ạ, cháu đơn giản mà :">
Ông ơi, cháu muốn kể với ông chuyện này 😉 Năm nay cháu đã rất ngoan đó ông ạ 😀 ngoại trừ những lúc cháu bị ốm lặt vặt bởi những chiếc bệnh mãn tính về đường hô hấp, thì cháu nhớ là cháu không có ốm nặng lần nào (hoặc có nhưng cháu đã quên). Não cháu hơi cá vàng (nhiều) một chút thôi nhưng mà cháu rất cố gắng trong việc ghi nhớ mọi thứ. Năm vừa rồi nhiều người bắt nạt cháu, lừa cháu, chà đạp lên trái tim và tình cảm đơn thuần của cháu, làm cháu quằn quại mất nhiều cái vài ngày, nhưng cháu vẫn luôn tươi và cuối cùng thì vẫn suy nghĩ tích cực 😉 Như thế là cháu ngoan rồi đúng không ông? Công việc của cháu có sự biến chuyển, nhưng cháu vẫn luôn lạc quan và tự thân vận động ông ạ 😀 chắc vì thế mà cháu vừa nghỉ hôm trc thì hsau bao nhiêu cơ hội việc làm ập đến luôn 😀 Hihi, tại cháu ngoan, ông nhỉ 😀
Ông ơi, cháu đã ngoan như thế rồi, thì cháu xin phép được viết thư này để xin ông quà Noel ạ 😀 Mà cũng là xin quà sinh nhật cháu luôn hehe 😀 Thực ra cháu rất muốn được tặng những chiếc quà vật chất, nhưng thôi, hãy để chuyện đó cho các mối quan hệ thân sơ bạn bè gia đình của cháu 😉 vì năm nay cháu cũng chưa nghĩ ra mình muốn gì vật chất để xin ông cả 😉 Thế nên cháu muốn xin ông những món quà tinh thần ạ 😉 Ông có thể cho cháu xin 01 anh ny giúp cháu không cần dùng não mỗi khi cháu ở bên không? Cháu dùng não nhiều thấy mệt lắm, nên cháu chỉ muốn có 1 ai đó kiểu đúng là để chia sẻ những phút giây không não của cháu thôi. Không não với bạn bè mãi cũng thấy khổ chúng nó ông ạ. M.ng bảo là chịu được cháu là phải max bao dung thì mới được. Cháu thì cháu thấy cháu biết điều mà, tốt tính vx chỉ là cảm xúc nó bị quá ư là nhiều bởi mấy chiếc AC, moonsign, sunsign của cháu thôi 😞 hoặc nếu không thì ông có thể cho cháu xin 01 năm không down mood, không mất não được không?
Đấy ông xem, cháu đơn giản mà, có xin gì nhiều và quá đáng đâu ông nhỉ 😀 Thế nên ông giúp cháu nhé 😀 Cháu sắp già đến nơi rồi, chỉ mong được sống vui vẻ yêu đời có ích thôi :))
Thư đã dài, cháu xin phép dừng bút ở đây ạ. Chúc ông sức khỏe và đọc thư vui :"> Cháu cám ơn ông, cháu chào ông :">
Ký tên: #mynhanthienha #Chi_Ngố #princessofwinter
P.s: ông ơi, dù cháu đã rủ nhưng em cháu không viết thư cho ông đâu 😞 cháu thì vẫn viết, vì cháu nghĩ là đã tin thì tin cho trót, với cả cháu cần một chút hồng hồng khi viết thư cho ông như thế này 🙂 Căn bản là viết xong cháu thấy thoải mái ông ạ 😀

#17.12.2017

Continue reading

Tâm thư gửi ông già Noel - 2018

Góc Noel của công ty, còn cháu thì chưa chụp
được 1 chiếc ảnh sống ảo nào mùa Noel này cả...
Ông già Noel thân mến!

Lại là cháu đây! Năm nào ông cũng sẽ nhận được thư của cháu ông ạ! Cháu mong sự lầy lội này của cháu không làm ông chán ngấy mà phải thốt lên "năm nào cũng phải nhận thư của nó".

Đôi khi cháu cũng thấy cháu hơi lạ. Trẻ con bây giờ cũng chẳng còn mấy người tin vào việc gửi thư cho ông già Noel nữa. Chúng nó biết thừa rằng "ông già Noel" hay treo quà trước cửa chính là bố mẹ bí mật mua quà. Em gái cháu kém cháu 12 tuổi, đã chẳng còn viết thư cho ông từ 2 năm trước rồi. Thế mà cháu thì vẫn cứ viết và tin.

Cháu lớn tướng thế này rồi mà vẫn tin vào phép màu, phép thuật, thần tiên, vào ông già Noel, thì có được không hả ông? Bọn trẻ con bây giờ cười cháu vì cháu rủ chúng nó viết thư cho ông già Noel xin quà, chúng nó bảo rằng không biết ông già Noel là ai à, sao lại vẫn còn tin vào mấy thứ nhảm nhí đó. Cháu nghe xong chỉ biết cười trừ rồi kệ chúng nó thôi. Dù có thế nào đi nữa, cháu vẫn bất chấp tin đấy ông ạ. Ở một thế giới nào đó, không gian nào đó, trên mây chẳng hạn, ông vẫn tồn tại. Thế nên, năm nào ông cũng sẽ nhận được thư của cháu thôi, dù cháu đã lớn đầu lắm rồi.

Ông ơi! Cháu xin lỗi vì đã khiến ông ngóng thư của cháu. Cháu nhận ra, càng ngày cháu càng viết thư cho ông muộn hơn thì phải. Lần đầu viết thư cho ông là đầu tháng 12, năm ngoái đến tận 17/12 cháu mới viết cho ông. Và năm nay thì đến tận 19/12 cháu mới viết cho ông. Nếu cháu có xin ông quà gì đó, cháu không biết ông có kịp chuẩn bị không nữa. Cháu xin lỗi ông ạ.

Dạo này ông vẫn khỏe chứ ạ? Ở chỗ ông chắc lạnh lắm, ông giữ gìn sức khỏe nhé. Chị Tuyết công chúa năm nay còn phụ giúp ông phát quà cho các bạn nhỏ không? Ông ơi, năm ngoái cháu đã gửi nguyện vọng đến ông rồi, nhưng không thấy ông phản hồi. Cháu đoán là ông chưa cần. Năm nay cháu vẫn gửi gắm tâm tư được thành công chúa Tuyết mùa tiếp theo để giúp đỡ ông. Cháu không phải công chúa mà cũng chẳng tên là Tuyết, nhưng mà cháu sinh vào ngày lạnh nhất của mùa đông năm đó (mẹ cháu bảo thế), thì chắc cháu cũng có một chút gì đó liên quan đến tuyết ông nhỉ. Khi nào ông cần thì ới nhé, cháu nhận được thư mời của ông, cháu sẽ đi thử việc luôn.

Ông ạ, năm vừa rồi cháu tự nhận là mình ngoan! Cháu làm việc chăm chỉ, đã thế lại là đứa rất biết điều nữa. Năm nay cháu thực sự rất biết điều với đồng nghiệp. Nhẫn nại đủ điều, biết cân nhắc thiệt hơn cho đồng nghiệp, cho sếp, cho những người xung quanh, cho công việc. Tự cháu cảm thấy cháu chưa bung được hết sức của mình. Công việc không hay ho đến nỗi cháu phải wow hay vứt mình vào làm, nhưng cũng có những thử thách nhất định. Cháu biết mình có thể làm được những gì, phát triển nó như nào, nhưng mà môi trường chẳng cho phép mà cháu nói thẳng là đồng nghiệp nhiều khi hãm quá làm cháu tụt mood. Đúng là vẫn là do cháu cả, do cháu chưa vững vàng, chưa đủ bản lĩnh. Nhưng cháu vẫn vững vàng vượt qua. Chỉ là đã từng xin nghỉ 2 lần trong vòng 2 tháng thôi. Thế cũng là ngoan rồi đúng không ông? Ít ra cảm xúc si đa thì cháu vẫn kiểm soát và đưa ra những quyết định mang tính lý trí. 

Năm vừa rồi cháu không được ngoan về sức khỏe lắm. Thú thật là cháu hay bị cảm lạnh, lần bị tiền đình không ngồi dậy được, phải nghỉ mất 1 tuần. Nhưng ngoài đợt đó ra thì cháu cũng không ốm gì cả. Gần đây cháu đau dạ dày lại, nhưng cháu sẽ kiên trì dùng bột nghệ và mật ong, kèm theo chế độ ăn uống heo-thì, để vừa có thể giảm cân đẹp da tiết kiệm, lại vừa tốt cho sức khỏe. Cháu không thể thêm một lần nữa đốt sạch tủ quần áo ông ạ. Một lần là quá đủ với cháu rồi!

Ông ạ, cháu kể hết tội của cháu rồi, bây giờ cháu kể thành tích của cháu nhé! Năm vừa rồi, cũng có nhiều người vô tình bước qua cho cháu vài nhát dao, nhưng mà cháu vững vàng hơn năm ngoái nhiều. Chỉ có tự cháu bị down mood, chứ người ngoài chẳng còn làm cháu phiền não nhiều nữa. Cháu nghĩ, đấy là một thành tích đáng nể của một đứa theo chủ nghĩa cảm xúc như cháu.

Ông biết không, năm vừa rồi cháu còn học được rất nhiều thứ. Cháu đã học piano (dù đang dang dở), học chiêm tinh, học thiền, học phân tâm, và giờ thì đang dấn thân vào tarot nữa. Cháu học hành đàng hoàng lắm, không phải học xong vứt đấy hay học kiểu chơi chơi đâu. Mọi người khen cháu học giỏi đấy, dù cháu thấy mình dốt lắm hẳng hiểu gì, vẫn muốn học thêm và sâu hơn nữa. Cháu không chắc học xong chiêm tinh có sống tốt hơn được không, nhưng cháu biết đây là một công cụ có thể được sử dụng có ích. Riêng lĩnh vực này, cháu dám nghĩ mình có thể sử dụng nó đúng cách, giúp người khác và sau đó là giúp chính bản thân mình.

Cháu kể cho ông nghe, học chiêm tinh cơ bản rồi cháu mới biết, hóa ra đúng là cháu theo chủ nghĩa cảm xúc thật. Cháu bình thường vẫn đề cao "cái tình", dù phần lý có hợp đến mấy mà phần tình bị ngược, thì cháu cũng sẽ suy nghĩ cách khác để vẹn đôi đường. Hóa ra, cháu như vậy là do cháu có AC Cự Giải mà Mặt trăng của cháu lại về đúng nhà 4 ông ạ. Mọi người trong cộng đồng chiêm tinh gọi cháu là "Chi Cua", là "Thủy thủ Mặt Trăng". Cháu còn phát hiện ra cháu có combo tam đại (AC - Mặt trời - Mặt trăng) tạo thành 1 T-square đầy ngang trái nữa. Ôi thích quá! Mọi người hay kêu ca về những đường đỏ chót trên bản đồ sao, chứ cháu thấy nó hấp dẫn và đáng yêu lắm.

Năm vừa rồi là một năm đầy dũng cảm của cháu. Dũng cảm xin nghỉ làm 2 lần, dũng cảm học những thứ mới, dũng cảm tin và yêu. Mọi người gọi cháu là crush quốc dân, vì cháu khá dễ rung rinh nhẹ nhàng (và sau đó cũng nhanh chóng quên luôn cảm giác đó). Nhiều lần chuyện tình cảm ngược lên ngược xuống, đau khổ tan nát, trái tim rỉ máu này nọ, cháu thực sự đã có khoảng thời gian không muốn yêu đương, không cho ai tiếp cận mình. Không phải vì cháu không tin vào tình yêu, cháu vẫn tin, nhưng cháu đã quá sợ nó rồi. Thế mà cuối năm nay, cháu lại bất chấp nỗi sợ, dũng cảm thử yêu đương thêm lần nữa xem thế nào. Vâng, chuyện tình cảm này là cháu nghiêm túc thật ông ạ!

À ông biết không, năm ngoái cháu ngoan đến nỗi, vũ trụ gửi đến cho cháu những hội chị em rất xịn. Nào là người chị AC SN giờ đã lấy chồng trong sự bất ngờ của hội chị em nhà Đất. Rồi đến các chị em Vườn Đậu Xanh đã khai phá và giúp cháu phát triển được tiềm năng bị ẩn quá sâu của một đứa AC Cự Giải. Còn có cả hội chị em tâm linh hay rủ rê cháu ăn chay mỗi đầu tháng và ngày rằm nữa. Cháu được về quê ngoại của một chị Nhân Mã rất đáng yêu nữa cơ.

Tóm lại, cháu năm nay ngoan ông ạ. Dù có thế nào thì tổng kết lại cháu cũng vẫn rất ngoan. Ai ngoan sẽ được thưởng đúng không ông?

Năm ngoái cháu có xin ông 01 anh người yêu mà cháu có thể ở bên mà không cần dùng não. Cháu không biết anh này có phải là món quà mà ông gửi cho cháu hay không, kết quả phải đợi đến cuối tuần này gần noel ông ạ. Nếu đúng, thì cháu cảm ơn ông nhé, món quà tuyệt vời lắm ạ. Cháu năm nay xin ông cho cháu khỏi đau dạ dày nhanh chóng. Cháu hứa sẽ không vui mồm trà sữa hay ăn uống linh tinh nữa. Cháu cũng lại xin ông 01 chiếc tai nghe thật xịn. Lâu lắm rồi cháu mới xin ông tai nghe đó. Vì tai nghe trùm qua đầu của cháu hỏng một bên tai rồi, cháu buồn lắm. Sau 4 năm bên nhau cuối cùng em ý cũng đã tả tơi và liệt mất một bên, dù cháu rất giữ gìn.

Thực ra, còn xin là còn thiếu thốn, thiếu nên mới cần. Hiện tại cháu thấy mình chưa cần gì ngoài tài chính và sức khỏe cả. Tài chính thì cháu phải tự thôi, hoặc kiếm nhiều tiền hoặc giảm nhu cầu của mình lại. Nên nói thật là về cơ bản cháu không thấy cháu thiếu cái gì ngoài tai nghe cả.

Ông ơi, thư đã rất dài rồi, cháu dừng tay đây (dài thật sự ạ). Chính cháu chắc cũng sẽ không dám đọc lại, vì dài quá. Mong ông kiên nhẫn đọc hết. Cháu không viết với mục đích xin quà, chỉ là cháu muốn viết gì đó gửi ông thôi. Nên mấy tips viết lách hay PR luồn lách thông điệp, cháu biết nhưng cháu chẳng sử dụng đâu.

Cháu dừng gõ đây. Chúc ông có nhiều sức khỏe, luôn yêu trẻ con và những bạn nhỏ ngoan nhé nhé. Cháu gửi ké lời chúc tới chị Tuyết, chúc chị Tuyết ngày càng xinh đẹp, trẻ mãi không già ạ.

Hẹn lại ông vào năm sau nhé ạ.

Hà Nội, 19/12/2018

Cháu của ông,

Chi xinh đẹp, aka #mynhanthienha

Continue reading

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2018

Truyện-không-ngắn "Vương Quỳnh!" - chương 2

Quỳnh ơi! Quỳnh đi đâu thế?

Chi 6 tuổi và đang tập viết lại tiếp tục viết đây. Thực ra, Chi 6 tuổi đang tự đặt ra những thử thách hay ho cho bản thân, như kiểu từ bây giờ cho đến trước sinh nhật năm nay, sẽ viết cho đủ 26 bài trên chốn văn chương này chẳng hạn. Tất nhiên, có rất nhiều chủ đề có thể viết được, và cũng có rất nhiều người đang đợi chờ ở ngoài kia để bạn Chi 6 tuổi viết cho vài dòng (trả nợ). Cơ mà chả hiểu sao, bạn Chi 6 tuổi hôm nay muốn viết nốt mấy dòng cho bạn Quỳnh (vẫn không biết bạn Quỳnh mấy tuổi)

Đây sẽ là chương truyện không có một chú ảnh nào, vì bạn Chi 6 tuổi đang lười tìm ảnh quá. Viết được một chút mất đâu đó khoảng 30 phút thôi, còn tìm được ảnh phù hợp thì chắc mất hơn tiếng quá. Mà Chi 6 tuổi lại đang lười quá, bạn Chi 6 tuổi không muốn đau đầu nghĩ nhiều nữa, vì nghĩ nhiều là sẽ lại đau dạ dày. Mệt lắm huhu! Thế nên, lần này xịn hơn, thả nhẹ một chú clip nhạc ngôn tình rất hay tặng bạn Quỳnh. Nó chắc chắn hay bởi vì trong clip có trai đẹp, trai đẹp đấy, không chỉ 1 mà có hẳn 2 anh trai đẹp ahihi.

Quỳnh! Vương Quỳnh! Đúng là chẳng có thể tóm tắt vào một chương truyện để nói về Quỳnh được. Thôi cũng chẳng muốn nói về Quỳnh nữa đâu.

Thực ra, ngày từ lần đầu bạn Quỳnh inbox nói chuyện với bạn Chi 6 tuổi, vào một buổi sáng chủ nhật, thì bạn Chi đã biết bạn Quỳnh ngửi ra cái gì và định hỏi bạn Chi cái gì rồi. Suy cho cùng, bạn Chi dù mới chỉ 6 tuổi cũng vẫn vô cùng nhạy cảm và đánh hơi mọi chuyện rất giỏi. Trời phú cho bạn Chi (dù mới chỉ 6 tuổi) một chiếc mũi rất thính, có thể qua câu từ mà nhận ra vấn đề, định hướng đúng drama. Cái này thì không thể trả lời được là vì sao lại thế đâu bạn Quỳnh ạ, nên mấy lần bạn Quỳnh hỏi là "Này bà thông gia sao bà biết vậy?", bạn Chi chỉ có thể trả lời là "Ừ, cái gì mà tôi chả biết" mà thôi. Chứ nếu giải thích ra, thì sẽ là "Vì tôi có venus Bọ Cạp rất xịn và không bị ảnh hưởng bởi la hầu" đấy.

Mà lan man một chút, bạn Quỳnh nhé, bạn là bạn không có combo tam đại tạo T-square như tớ đâu nhé. Chỉ là nếu nhìn qua thì có vẻ như là tạo góc thôi, chứ chính xác là không có đâu nhé. Trước giờ tớ mới gặp mỗi mình tớ có chiếc T-square tạo bởi tam đại (Sun - Moon - AC) thôi đấy (đến cả anh tớ cũng không phải là AC SoT như chúng ta vẫn nghĩ đâu, đó là một câu chuyện bóc phốt rất dài nhưng tớ sẽ không nói cho cậu đâu Quỳnh ạ). Thế nên đời cậu vẫn vui vẻ lắm, hãy cứ lạc quan và trẻ con như Mặt trời Bạch Dương mà cậu vẫn thế nhé.

Quỳnh ạ, cậu biết không, với đầu óc của một đứa 6 tuổi như tớ, thì tớ thấy cậu rất là dũng cảm đấy! Mặc dù sự dũng cảm của cậu có vài phần ngu ngốc, vài phần tự làm tổn thương bản thân, và đặc biệt là vài phần làm phiền người khác. Nhưng mà, chung quy lại thì cậu vẫn thật là dũng cảm. Chắc đây là chuyện cậu cần trải qua, bài học mà cậu cần phải học. Với cả, Bạch Dương mà, làm sao mà bắt nó dừng khi nó chưa muốn dừng được chứ, bắt nó dừng thì chỉ tự làm tổn hại bản thân mình thôi. Tớ nhớ, đã từng rất nhiều lần tớ cố tình xát muối vào người cậu, để cậu tỉnh hẳn ra. Nhưng cậu thì không tỉnh, mà tớ cũng mua bực vào người. Thôi thì tớ xin lỗi, hồi đó Cự Giải trong tớ bảo là không thể để ông thông gia của mình chịu tổn thương được, bản năng mẫu tử khi thấy người thân bị đau của tớ trỗi dậy, không kìm chế được nên đã hành động như vậy. Ngàn lần xin lỗi cậu, nhưng nếu chuyện này có một lần nữa xảy ra, thì tớ vẫn sẽ làm như vậy thôi cậu Vương Quỳnh ạ.

Quỳnh ạ, cậu biết không, chẳng có mấy ai dám dũng cảm đối mặt với tình yêu như cậu đâu, dù biết trước rằng mọi chuyện sẽ như thế nào, mọi chuyện sẽ xảy ra làm sao, kết quả nó khiến cậu đau đớn như thế nào, cậu vẫn làm. Tớ chẳng nhớ cậu đã nói những gì với tớ nữa, tớ chỉ nhớ rằng, có những điều cậu nói nó cứ ngấm dần ngấm dần vào tớ, khiến bản thân tớ đến bây giờ cũng biết cách dũng cảm là như thế nào. Cám ơn cậu nhiều lắm, vì đã cho tớ hiểu năng lượng Bạch Dương nó là như thế nào. Đỉnh nhà 10 Bạch Dương, thì cậu biết là "dũng cảm" là một từ vô cùng khó để biến thành hiện thực với tớ rồi đó.

Chuyện của cậu, nhiều người biết lắm, chẳng phải do tớ hay ai nói đâu. Cộng đồng này toàn những người học nhiều hơn 1 môn chiêm tinh, nên cậu phải biết là mấy thứ huyền học mà tiêm vào người rồi, thì khả năng đánh hơi dù không nhạy cũng sẽ tự động tăng lên vài bậc... Như tớ là tự luyện tập và dùng vốn tự có của bản thân chứ cũng chẳng đi học gì mấy, chứ các chị khác thì... ui... phát hiện ra cậu có vấn đề về tình cảm từ lâu rồi... Cơ mà mọi người không nói thôi. Cũng may, Vương Quỳnh của tớ cũng là một em bé mẫu giáo tuy tuổi còn nhỏ nhưng rất biết suy nghĩ. Cậu biết là lúc nào nên dừng, lúc nào nên thôi không kể nữa, âu cũng là may quá, may mà cậu chơi với tớ nên tớ lây được sang cho cậu một chút nhạy cảm.

Thế nên, Vương Quỳnh của tớ ạ, cậu thực sự rất ngốc nghếch, nhưng lại đầy dũng cảm và chân thành ở trong đó. Tớ thấy cậu nghiêm túc, như vậy là tớ thấy thích lắm rồi ý.

Dạo này tớ với cậu chẳng còn nói chuyện nhiều với nhau nữa, căn bản do anh tớ đã không cho tớ đi học mẫu giáo nữa rồi (anh tớ chảnh chó bày đặt dỗi tớ chứ), nên tớ cũng chẳng tha thiết gì đến lớp mẫu giáo nữa. Và dần dần cũng chẳng còn nói chuyện với cậu nữa, căn bản tại cậu cũng bận cơ lêu lêu. Nhưng dù không còn nói chuyện nhiều với nhau nữa, tớ vẫn luôn muốn cho cậu biết là tớ vẫn quý cậu lắm. Chúng mình vẫn còn nợ nhau 1 buổi lê la ăn vặt ở gần nhà cậu đấy, tớ không quên đâu. Nhưng mà phải đợi tớ hết đau dạ dày đã, với cả xin bố mẹ đã nhé (vì tớ mới 6 tuổi thôi mà), rồi tớ với cậu đi ăn nhé ;)

Thế đã, hết chữ rồi, tạm hết chương 2 ở đây. Tớ nghĩ là đây chưa phải chương cuối của bộ truyện không ngắn "Vương Quỳnh!" này. Và vì thế, tớ không để đây là chương cuối.

#12.12.2018 - 20h06

Continue reading