Thứ Ba, 16 tháng 2, 2021

[Tarot/Astrology] Sử dụng những chiếc vốt-chơ

Hello! Xin chào tất cả các bạn!

Chủ đề chính của chiếc post này, đó là: làm thế nào để sử dụng những chiếc voucher xinh đẹp, được phát hành bởi... chính tui :">

Nói qua để các bạn rõ, thì voucher của tui sẽ có 2 loại: 1 loại free 100% và 1 loại giảm giá ở một mức độ nào đó. Loại 1 (loại free 100%) là gift voucher, được sinh ra để bạn A tặng cho bạn B như 1 món quà nào đó :"> (xịn chưa :v). Còn loại 2 (loại giảm giá) được sinh ra do... tui thích thì tui giảm giá cho bạn đấy =))

1. Voucher trông như thế nào?

Voucher mà tui "phát hành" sẽ gồm những thông tin cơ bản sau:

- Loại voucher (free 100% hay discount)

- Tên người sử dụng nó (chính là người sẽ được sử dụng dịch vụ của tui với giá discount hoặc free đó)

- Giá trị voucher (với voucher free 100%) hoặc giá trị phần discount (với voucher giảm giá)

- Ảnh của tui hoặc ảnh của người sử dụng (tùy theo mức độ lười/chăm của tui :"> )

Ngoài ra thì phía trên đầu có thể có tên của dịch vụ nữa nha :v 

Ví dụ như đây là một chiếc voucher nè

2. Sử dụng voucher như thế nào?
Để sử dụng được voucher này, bạn cần làm những bước siêu đơn giản sau :v

Bước 1: nhận được voucher, hãy nhanh tay LƯU LẠI voucher. Thường thì voucher sẽ là dạng ảnh, xịn hơn sẽ là dạng gif/clip ngắn nha. Bạn có thể lưu vào điện thoại, máy tính, in ra... tùy bạn =))

Bước 2: Đến thời điểm bạn muốn sử dụng, hãy lôi voucher đã lưu ra, đập thẳng vào mặt của mình (hoặc các phương tiện liên lạc với mình). Sau đó, mình sẽ trao đổi lại dịch vụ bạn muốn sử dụng, sắp xếp thời gian để bạn được sử dụng voucher nhé ;)

Đó, vậy là với 2 bước đơn giản, bạn đã có thể sử dụng voucher rồi hihi :">

3. Một vài lưu ý nhỏ nhưng vô cùng quan trọng:

- Mọi loại voucher đều không được quy đổi ra tiền mặt :"> Nghĩa là bạn có 10 cái voucher 50k mà đưa cho mình thì mình hong đưa lại bạn 500k đou naz ahihi mình không ngốk :">

- 01 lần sử dụng dịch vụ chỉ được áp dụng 01 voucher duy nhất. Nghĩa là nếu bạn có 10 cái voucher giảm giá 100k thì bạn phải sử dụng 10 lần, mỗi lần 1 voucher đó :">

- Voucher không có hạn sử dụng (nghĩa là voucher có giá trị từ khi bạn nhận được cho đến khi mình không còn xem tarot/bản đồ sao nữa)

- Nếu trên voucher có ghi tên dịch vụ cụ thể, thì bạn sẽ không được đổi sang dịch vụ khác nha. Nghĩa là, nếu trên voucher không có ghi tên dịch vụ cụ thể, thì bạn sẽ được lựa chọn dịch vụ phù hợp đó :"> 

- 1 voucher là dành cho 1 đối tượng cụ thể, vì thế, voucher không được phép chuyển nhượng. Nghĩa là nếu bạn A đã nhận được voucher giảm giá 50k (nghĩa là tên bạn A có trên voucher ý) thì voucher đó sẽ chỉ có giá trị nếu bạn A là người sử dụng hoy, còn người khác cầm nó đến đập thẳng mặt mình thì đều không có giá trị.

Chà, cái lưu ý cuối cùng có vẻ hơi không ổn lắm về mặt kinh doanh, vì nếu không chuyển cho người khác dùng được, nhỡ người sở hữu và sử dụng voucher không có nhu cầu thì sao? Thì thôi chứ còn sao :)) Voucher không có hạn sử dụng mà, nên bây giờ không có, thì sau này có. Bao giờ có thì dùng. Bên cạnh đó, có 1 lý do quan trọng hơn, nếu mà bạn nhận được gift voucher, do người khác tặng, mà bạn lại đi trao đổi, bán lại hoặc để người khác dùng, thì ý nghĩa của việc "tặng quà" nó không còn được ổn cho lắm nữa rồi. Và mình tin là, ai rồi cũng có lúc sẽ cần phải tìm người để nói chuyện, tâm sự, giãi bày hoy ;)

Đóa, về cơ bản là hết rùi nè. Cuối bài, thả nhẹ chiếc bảng giá dịch vụ từ ngày 01/09/2021 của mình nhé ạ :v Chi tiết bảng phí và một vài lưu ý acebd XEM TẠI ĐÂY

Như đã hứa, có sự tăng giá phù hợp hơn với chất lượng vốn có :"> hihi




Chúc các bạn sử dụng voucher đúng cách và vui vẻ :">

Continue reading

Thứ Ba, 22 tháng 12, 2020

Tâm thư gửi ông già Noel - 2020

Ông già Noel thân mến!

Lại là cháu đây ạ! Lúc viết những dòng này đã sang ngày 22/12 rồi ông ạ, nghĩa là chỉ còn mấy ngày nữa là đến Noel rồi. Cháu nhớ là cũng có một năm nào đó trong quá khứ, cháu có viết thư siêu muộn khổng lồ và gửi cho ông. Chà, năm nay chắc cũng lại thế rồi. Ông ơi, cháu không cố ý gửi thư muộn như thế này đâu!

Ông ơi, dạo này ông vẫn khỏe chứ? Công việc của ông chắc vẫn ổn đúng không ạ? Dưới trần gian chắc ngày càng có nhiều em bé ngoan (như cháu) đúng không ông? Chị Tuyết vẫn phụ ông công việc đều chứ ạ? Cháu là cháu vẫn nộp CV ứng tuyển vị trí công chúa tuyết để phụ giúp ông nhé ạ. Ông nhớ nha, bất cứ lúc nào ông cần thay trợ lý, ông cứ ới cháu là cháu sẽ gửi ngay CV và tham gia phỏng vấn hihi.

Ông ạ! Hôm nay có cô em đồng nghiệp hỏi cháu có đặc biệt thích gì không (vì cũng sắp đến sinh nhật cháu rồi mà). Em ý hỏi xong, cháu mới ớ người ra (tất nhiên là đứng hình trong tâm trí thôi). Ngoài việc quá bận ra, thì một lý do nho nhỏ khiến cháu trễ nải việc viết thư gửi ông, chính là do cháu dạo này không rõ cháu thực sự muốn gì cả. Điều duy nhất cháu biết và cảm nhận được mình muốn, đó chính là được làm việc . Có thể do cháu chưa biết sắp xếp thời gian tốt, năng suất lao động chưa cao, nên thường trực trong đầu cháu là việc cần ở lại hoàn thành nốt công việc. Lâu dần thành quen, cháu cứ muốn làm việc hoy. Chắc vì khi cháu làm việc thì cháu cảm thấy cháu có ích, chứ không chỉ là một cục-thịt-hoang-hoải. Tất nhiên là dạo này cháu đỡ hơn rồi, cháu biết là cháu muốn yêu đương thật vui vẻ với any rồi ạ :"> Quay lại câu chuyện, thì sau câu hỏi đó, cháu bắt đầu ý thức được là mình cần phải biết mình muốn, tha thiết muốn gì đã, thì mọi chuyện mới ổn được.

Okie, vậy trước khi nói với ông là một cô bé ngoan như cháu chắc sẽ được phép xin quà, cháu sẽ kể cho ông nghe một năm đầy biến động của cháu nhé.

Tầm nay (hoặc sớm hơn) năm ngoái, cháu có xin ông một chiếc xe máy thì phải. Đúng là sau Tết âm lịch cháu có chiếc xe máy của cháu thật :"> Cháu cám ơn ông nhiều về chiếc quà xịn xò này ạ :"> Biến động bắt đầu đến khi giãn cách xã hội xảy ra. Xa mặt cách lòng trật nhịp, quả người yêu mà cháu xin từ rất lâu mãi ông mới cho, bỗng nổi hứng chơi trò lặng im với cháu. Mà cháu lại là kiểu người ghét nhất sự vòng vo, nên cháu cho người ta next rồi. Việc người ta next cũng cùng thời điểm cháu chuyển công việc. Mấy ngày đầu đi làm cháu khóc lóc ghê lắm, nhưng mà đeo khẩu trang nên chẳng ai biết cả. Cơ mà sau đó 1 tuần hơn gì đó thì cháu có crush mới rồi. Lúc đó, cháu nghĩ là mình xứng đáng có những thứ tốt hơn, gặp những người tốt hơn, phù hợp hơn, nên cháu cứ thế để mọi thứ trôi đi thôi. Cơ mà mọi chuyện chắc không như cháu nghĩ lắm. Tốc độ phục hồi tổn thương của cháu không nhanh như tốc độ crush, nên dù có haha hôhô bên ngoài như thế nào, trong lòng cháu vết thương và sự tiếc nuối cũng chưa vơi. Khoảnh khắc đó, cháu nhìn rõ cháu là dân chơi hệ cảm xúc rất nhiều cảm xúc, chứ không phải là dân chơi hệ phũ. Nên thôi cháu kệ, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi - cháu vẫn tự nhủ như thế.

Lại nói đến chuyện công việc. Cháu chân ướt chân ráo vào công ty, cứ nghĩ mình sẽ là một chiếc content planner gì đó. Ai ngờ đâu, sau màn training telesale với kết quả vượt kpis chất lượng nhưng thiếu hụt kpis số lượng, cháu bị nhét ngay quả website vào mồm. Nhìn lại quãng đường từ tháng 4 đến tháng 10 (tức là 6 tháng), cháu mới thấy cháu thực sự dũng cảm. Kinh nghiệm làm website cũng không có nhiều, mới dừng lại ở bước done thiết kế và chuẩn bị làm việc với kỹ thuật, thế mà dám nhận cả 5 chiếc website với tổng số trang lên tới 20 + 9x4 :))  Cháu thấy cháu học được nhiều từ việc làm website này lắm. Quen được những anh em kỹ thuật mới, có thêm 1 ông bố ngày xưa là đồng nghiệp ở công ty đầu tiên, có thêm 1 đứa con 97 mà ngày trước cháu cũng có chút rung rinh (còn bây giờ chỉ là quý mến), 1 đứa em đồng hương, 2 "thằng bạn" và nhiều người khác nữa. Tóm lại là vui ông ạ. Và không thể không kể đến chị leader có cùng số bản mệnh là 7, 3 chiếc content, 2 chiếc thiết kế (1 chiếc đã nghỉ rồi), 1 chiếc editor rất đáng yêu. Team cháu toàn nữ, sinh năm chẵn, và toàn là siêu anh hùng với nữ cường nhân thôi ạ. Thích nhắm :"> Cháu thì không hợp với môi trường hoặc team mà nhiều bạn bánh bèo quá. Được cái, nữ nhân team cháu toàn dạng nam tính cá tính đỉnh của chóp ơ mây zing gút chóp ý ạ. Cháu cũng đã hoàn thành khóa học tiếng Anh mà công ty tổ chức với điểm giữa kỳ đứng thứ 3 lớp, còn điểm cuối kỳ đứng thứ 3 hay 4 lớp gì đó, và cũng đã hoàn thành task thu - giữ quỹ lớp - nhiệm vụ của một lớp trưởng.

Chuyện tình cảm cũng có biết động lớn và lấy của cháu 3 ngày nước mắt, nhưng bây giờ ổn rồi ạ. Any của cháu hiện tại cũng kiểu bị đáng yêu như thế nào đó hơi khó diễn tả. Cháu thì hay phũ mồm nhưng mà any này có vẻ cũng đủ bao dung với cháu lắm (tính đến thời điểm hiện tại vẫn thế :">) Ngoại trừ việc đây là con-người-của-Đảng không nhậu không bóng đi ngủ sớm ra thì mọi thứ okie ạ. Đôi khi cháu thấy thương any của cháu lắm, vì yêu phải đứa ham vui nam tính như cháu :"> Nhưng đấy là số phận rồi, đoạn duyên này any cháu phải trải qua hoy :">

À, cháu có vừa nhổ 2 chiếc răng khôn của cháu nữa ông ạ. Đau thì không đau vật vã lắm, nhưng nó nhức vchg, với cả 1 tuần vừa rồi cháu không ăn uống được gì, chỉ ăn cháo bột không-topping và uống sữa. Thế là cháu đã mất luôn chiếc nọng mà ngửa mặt lên zời vẫn thấy. Cũng may ông nhỉ hihi!

(thực lòng là viết đến đây cháu buồn ngủ lắm rồi ý... nhưng cháu vẫn cố gắng viết nốt)

Cuối tuần vừa rồi cháu dành thời gian dọn phòng cháu. Xong rồi cháu cũng vứt đi cả 1 đống đồ không dùng nữa hoặc bị hỏng, hết hạn, không dùng được nữa. Thế là cháu chợt nhận ra là cháu thiếu một chiếc đèn bàn và một chiếc đồng hồ nhỏ xinh đặt ở trên mặt bàn ý :"> Xong rồi cháu mang đệm mang chăn xuống, mới thấy cháu thiếu luôn một chiếc ruột chăn vừa với chiếc vỏ chăn nữa. Thế là cháu bỗng nghĩ ra cháu sẽ xin ông mấy thứ, vì cháu thấy năm vừa rồi cháu đã rất nỗ lực trong mọi thứ :">

Ông ơi, ông có thể cho cháu xin chiếc tai nghe LFC được không ạ? Năm nay cháu đã mua thêm 2 cái tai nghe rồi, nhưng cháu vẫn rất đam mê với những món đồ siêu xinh của LFC ý ạ. Link món đồ đó thì ở đây https://store.liverpoolfc.com/lfc-red-headphone18-19 nhưng ngoài nó ra thì cháu còn nhắm được chiếc cốc xinh nữa. Ôi trời, đúng là thích thật thì khó lòng mà hết thích ông ạ, toàn những thứ năm ngoái cháu vô cùng vô cùng thích ý, năm nay cháu vẫn muốn :">

Đây là chiếc tai nghe ạ, trên website còn 1 cái bluetooth trùm đầu với 1 cái inear không dây cơ huhu




Tiếp theo, cháu muốn xin ông chiếc đèn bàn xinh xắn đáng yêu, có nhiều tiện ích bên trong kiểu đặt được bút, kê được điện thoại... gì gì đó. Cháu có search qua tiki thấy đáng yêu lắm mà chả biết chất lượng như thế nào. Cháu cũng muốn xin 1 chiếc đồng hồ xinh xắn nữa. Đồng hồ có kim dài kim ngắn kim giây và có hẹn giờ chuông cơ học ý ạ. Ui, nghĩ thôi cháu đã thấy sung sướng rồi.

ÔNG ƠI, CÓ CÁI NÀY CHÁU BỔ SUNG!!! Đấy là cháu thực sự muốn có 1 chiếc balo to đùng để đựng nhiều thứ đi chơi đi làm đi học đều được ý ạ. Balo màu đỏ - trắng - đen thì đẹp ahihi :"> Cháu cám ơn ông <3

Cháu xin ông cho cháu đăng ký và trúng được cặp vé 2 triệu 5 đi xem show của chú Hà Anh Tuấn vào ngày 27/2/2021 tại Đà Lạt nữa ạ. Ui, ông không biết đâu, cháu thích chú Hà Anh Tuấn lắm. Concert lần này, lúc đầu tổ chức đúng sinh nhật cháu, nên cháu rất rất muốn được đi. Ấy thế mà đổi lịch... Cơ mà không sao, cháu vẫn rất rất muốn nhận được cặp vé 2 triệu 5 này, để có thể chill chill thư giãn cùng concert, hít thở không khí Đà Lạt, gặp gỡ những người dân Đà Lạt hiền lành :">

Cuối cùng, cháu xin ông hãy mang đến bên cháu những người yêu thương, quý mến cháu thực lòng. Ví dụ như team cháu nè, team kỹ thuật của công ty cháu nè, rồi any của cháu nè (à, any yêu thương cháu nhiều lắm, cháu biết chứ :"> ). Cháu nghĩ ông hiểu, vì cháu là dân chơi hệ cảm xúc mà.

Hihi, ông ơi, thư này thực sự dài lắm rồi (cháu nghĩ thế), nên cháu thả nhẹ chiếc clip của LFC để ông xem nhé, cảm động phết ông ạ.


Thực sự bức thư này đã rất dài rồi, cháu cũng buồn ngủ lắm rồi. Thế nên cháu xin phép dừng gõ ạ. Cũng lâu lắm rồi cháu mới viết lách lại trên chiếc blog này (cháu toàn lưu nháp thôi chứ không post).

Cám ơn ông vì đã kiên nhẫn đọc và scan thông tin đến tận những dòng cuối cùng này.

Cháu Chee!

Merry X-mas!

Continue reading

Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2020

Vườn đậu xanh 2018

Bài này định viết từ lâu lắm rồi, từ cái hồi còn trước năm 2019 cơ. Ấy thế mà số phận đẩy đưa, đến tận cái ngày sắp sang quý 2 năm 2019, em Đậu Út mới lặn lội vào tìm bài nháp để viết được.

Ok không sao, nếu đã là cái duyên đặt tiêu đề và đặt tấm ảnh vào bài viết này từ năm 2018, thì hãy cứ để nó ở đấy. Còn nội dung thì sẽ update lên bây giờ hé hé.

Tất nhiên, em viết chỉ vì đơn giản là em muốn viết thôi, chứ cũng không vì cái gì cả. Mà em cũng không biết bài này có dài hay không, em chỉ biết là trong đầu em đang không có gì để viết, nhưng có khi cứ cồng kềnh và dài dòng thêm mấy phút nữa, khéo cũng cả được vài trang A4. 
------------------------------------
Những dòng trên là viết vào khoảng thời gian cuối quý 1 năm 2019, mà bây giờ sang giữa quý 2 năm 2020 rồi, cô Út mới thực sự vượt lười để viết tiếp những dòng này.

Tính cẩn thận thì Vườn sắp được 2 tuổi, nhưng tính năm thì cũng đã cùng nhau đi từ năm 2018 đến hết năm 2019 và đến năm 2020 vẫn còn tiếp tục chơi với nhau. Thích ghê! Cô Út thích những mối quan hệ bền lâu như thế.

Lật lại quá khứ, thì Vườn được thành lập sau 1 vụ rủ rê ăn uống qua đêm với nhau. Cái hồi mà mọi thứ đều ngây thơ và tươi đẹp, thì các mảnh đậu vì ăn mà lăn đến với nhau. Tag nhau trên facebook, add friend, rồi lập group chat. Ban đầu còn ngại ngùng, còn e dè, nhưng càng nói càng hợp nên các chị em quyết định đặt tên và phân định chức vụ nick name blah blah. Tất nhiên, do cô gái thích học toán không theo vụ này từ đầu, nên Đậu Cả không phải người lớn tuổi nhất còn Đậu Út cũng không phải là người nhỏ tuổi nhất.

Để kiếm một bức ảnh đủ người rất khó, nhưng nhìn xem, chúng tôi tìm được
rồi nè =)) Các bạn có thấy chị Ẩm trong hình hem? :">
Đến với nhau vô tư, không vụ lợi, nên ngay từ đầu tui đã biết Vườn Đậu sẽ mãi xanh rồi. Và đúng là Vườn xanh thật: rủ rê nhau làm những điều bổ ích, tâm sự và lắng nghe nhau, giúp đỡ nhau, mở mang những phần-tiềm-ẩn của bản thân. Sống trong vườn đậu là mình sẽ được cười nói vui vẻ, thả haha mỏi tay, nghe những câu chuyện deep, lại còn được thoải mái ssi nữa. Hóa ra, có những sự việc không phải chỉ mình mình nghĩ vậy, mà còn có những người có suy nghĩ cùng tần số với mình. Ái chà, mình không cô đơn.

Vườn đậu xanh thì mỗi người một tính. Có người mặn chát xin xít (chính là chị Cả), có người đồng cảm với cả thiên hạ và mỗi lúc tức giận lại rất hiền lành (chính là chị Ngơ), lại có người chuyên tàng hình (đấy chính là lý do Đậu Út không phải là út vì còn Đậu Tàng Hình nhỏ tuổi hơn, nhưng do tàng hình nên mọi người quên mất là đấy mới là em út đấy). Còn có chị Kim Ngưu đậm nét Kim Ngưu, có chị Nhân Mã luôn xuất hiện trong giấc mơ của mình với các màn chỉ sai đường, còn có cả bạn Đậu Thỏ được Trung Cộng cài vào vườn nữa. Nhìn chung mỗi người một cá tính riêng, nhưng mình nghĩ còn chơi được với nhau đến giờ phút này (mặc dù có những phút giây chắc cũng giận nhau vx), là do mọi người chẳng vụ lợi gì ở đây cả. Thấy vui và hợp thì chơi thôi, vui vẻ, vô tư, không giữ kẽ, chia sẻ với nhau thật lòng và thoải mái.

Rủ rê nhau đi học, rồi hết giờ chụp ảnh xinh đẹp =))
Với mình, được va vào đời của các chị em vườn đậu là một sự may mắn. Mình cũng không chắc sau này, khi các chị em lần lượt lấy chồng rồi sinh con, rồi lo toan nhiều thứ, thì vườn sẽ như thế nào. Nhưng mình nghĩ là, dù có nói chuyện với nhau nhiều hay ít, thì các chị em vườn đậu vẫn sẽ mãi vô tư với nhau như thế, yêu thương và đùm bọc nhau. Vui hay buồn thì mình đều muốn khoe với các chị em Đậu trước tiên, bởi vì ở đó, mình có cảm giác ấm áp, được yêu thương và lắng nghe. Đấy là một cảm giác an toàn. Mình tin là, các chị em Đậu sẽ chỉ giúp nhau cùng tốt lên thôi, chứ sẽ chẳng bao giờ làm gì tổn hại cho nhau đâu. Hihi, niềm tin bất diệt.

2019 vừa rồi có lẽ là năm khá vui vẻ của vườn đậu. Vườn Đậu có fanpage chính thức, kèm email chính thức và đi kèm đó là kênh youtube chính thức :"> Vườn Đậu có những màn rủ rê đi chơi chốt kèo khá là nhanh gọn và tất nhiên là đi chơi vui vẻ rồi =)) Vườn Đậu cũng có những màn vô tình cùng rủ nhau cắt tóc và để tóc ngắn. Những chiếc clip được sản xuất đều đều nhưng không thấy share lên do hậu kỳ chưa được chỉnh sửa. Vườn Đậu cũng phát hiện ra một chuyện, đó là: mặc dù chính thức được thành lập vào một ngày Cự Giải, nhưng các chị em trong vườn đều ít/thiếu nước, thậm chí là còn có thể thiếu cả khí nữa =))

Thực ra bài viết này có thể dừng ở đây rồi, và để bên dưới toàn bộ là ảnh, nhưng dù sao cũng đã thức, việc thì chưa làm gì cả, nên viết thì viết cho trót.

Cám ơn chị Trốt thích ăn ngon, nhờ quen chị mà em biết rằng mình xứng đáng được ăn ngon hơn, ngon hơn nữa :">

Cám ơn chị Ngơ vì những pha đồng cảm, an ủi và giúp em nhìn rõ vấn đề của bản thân hơn rất nhiều.

Cám ơn chị Cả vì những màn tấu hài hoặc tưng tửng làm em cảm thấy đỡ down đụt hơn khi tâm trạng đang thực sự không tốt.


Cám ơn Đậu Thỏ vì bạn đã rất ngơ chứ không phải ngơ như chị Ngơ :)) Nhìn vào bạn, tớ bỗng thấy mình hoàn toàn có thể giữ được sự ngây thơ vốn có của mình. Và cả lúc bạn bật mood Trung Cộng lên nữa, rất đanh đá, rất đáng sợ nhưng lại đáng yêu =))

Cám ơn chị Ẩm vì rất hay tặng em sách son các kiểu. Nếu còn xuất hiện trong giấc mơ của em, hi vọng chị Ẩm cùng chị Ngơ có thể chỉ đường rõ ràng hơn cho em nhé :">

Cám ơn Đậu Tàng Hình, dù em tàng hình nhưng những lúc chị cần là em sẽ hiện hình. Hiện hình vô cùng đúng lúc, giới thiệu cho chị những jobs gia sư vô cùng xịn xò, rất gì và này nọ.

Tóm lại là, cám ơn các chị em đã vô tình va vào đời em và cho em cảm thấy em đáng yêu, đanh đá và đáng được yêu thương đến như thế nào. Thật là tuyệt vời vì có các chị em ở đây, len lỏi trong từng góc nhỏ trong cuộc sống của em.

Yêu các chị em nhiều nhiều <3 Thật đấy <3


Vườn đậu ở Sapa. Ảnh này thiếu Đậu Tàng Hình, do
tóc Đậu Tàng Hình dài (trong khi đó các chị toàn tóc ngắn) nên Đậu không đi được :))

Trong khi tất cả chúng tôi làm mặt cool ngầu, thì ở góc bên phải có thanh niên cười nhẹ một cái =)) Mất concept :))

Show cuối của một năm 2019 biến động với Vườn Đậu. Không hẹn mà gặp, Vườn Đậu làm cho 2 quả dresscode đỏ - xanh cho giống ca sĩ chính của vườn :)) 

Khởi động năm 2020 bằng chiếc bánh rất xinh và ngon, cùng dòng chữ
rất wonderful mà Đậu Thỏ nhận nhầm thành tiếng Thái =))
Pizza nhà làm ngon hơn ngoài hàng :"> Mải bật mood Kim Ngưu
nên cắm đầu cắm cổ ăn rồi xuýt xoa, quên luôn chụp ảnh =))


Sang năm 2020, trước Tết âm lịch, vườn đậu có offline hẳn 2 lần đấy, nhưng mà do quá tham ăn, Vườn đậu cứ làm ra sản phẩm rồi ăn, mà quên mất rằng mình cần ảnh, cần tư liệu để post lên page cho page đỡ trống vắng :))  Thế nên trong máy thực sự chỉ còn 2 ảnh đồ ăn này :))

Rồi đó, hết giờ, đi ngủ ạ =))

Continue reading

Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2020

Đã ổn thật rồi chứ?

"Bản thân đã ổn thật rồi chứ?"

Câu hỏi này quanh quẩn trong đầu mình mấy hôm nay rồi. Mình cũng không rõ mình ổn thật rồi, hay mọi thứ chỉ là giả vờ để che giấu đi những bất ổn bên trong bản thân mình. Là mình đủ vững vàng và bình thản bước qua câu chuyện tình buồn, hay là mình chỉ đang cố tình lờ lớ lơ đi cảm xúc này, và tự cho là mình ổn.

Mình vẫn hay nói với những người tìm đến mình để tâm sự chuyện tình cảm, rằng chỉ có 2 câu hỏi cho mọi quyết định: 1 là có còn tình cảm hay không, 2 là có còn chịu đựng/chấp nhận được không. Ngoại trừ trường hợp cả 2 câu trả lời đề là có, thì tất cả các trường hợp còn lại đều nên dừng lại mối quan hệ đó. Nhưng chuyện tình cảm, nói cho cùng cũng không phải là phạm trù của lý trí. Dù cho có là ngươi lý trí đến thế nào, thì những phút giây yếu đuối cũng sẽ xuất hiện khi chuyện chẳng muốn ập tới.

Mình hiện tại cũng chẳng thể gọi là yếu đuối, cũng đã ngừng khóc, bản thân cũng biết như thế nào là tốt và cần cho bản thân. Mình cũng biết bản thân hiện tại cần tập trung vào điều gì. Nhưng hình như mình đang sợ thì phải. Sợ rằng bản thân chưa ổn một chút nào, chỉ là mình đang tự đánh lừa bản thân. Nếu mà như vậy thật, thì sau này chắc hẳn mình sẽ còn suy sụp nhiều lắm, mà mình thì chẳng muốn suy sụp như vậy. Học nhiều thứ đủ để mình hiểu rằng đang buồn thì cứ buồn, chứ đừng tự làm bản thân mình vui lên, đến lúc sau buồn lại sẽ tệ hơn rất nhiều. Có lẽ vậy mà mình sợ, sợ rằng những cảm giác và nhận thức của hiện tại là giả. Thậm chí mình tự nghi ngờ bản thân rằng có khi nào tình cảm của mình trong chuyện tình cũ không thực sự là yêu hay không.

Cảm giác của mình hiện tại với chuyện cũ là bình thản, hoàn toàn bình thản. Kỷ niệm thỉnh thoảng ùa về, mình biết vậy, nhưng rồi kỷ niệm lại trôi qua, không còn một chút cảm xúc nào với nó cả. Không vui không buồn, không tiếc nuối, không oán trách. Mình chỉ vẫn còn cảm giác khó chịu với những hành động trái ngược với lời nói của người cũ mà thôi. Đợt vài ngày sau chia tay, mình nghĩ nhiều lắm, nghĩ rằng không biết quyết định dừng lại của mình có đúng không, liệu mình có đang bộp chộp vội vàng và quá thiếu sự bao dung để hiểu và thông cảm cho những hành động của đối phương không. Lúc ý thực sự chưa quen được với chuyện không muốn này, luôn cần nói chuyện, tâm sự với bạn bè để lấy lại lý trí. Nhưng chỉ sau đó vài ngày, mình hiểu là quyết định như vậy cả về lý lẫn tình đều hợp lý. Người ta không hứa hẹn không chủ động nói rằng hãy chờ đợi, thì mình tự nghĩ vậy để làm gì? Giả sử đây đúng là Mr.Right của mình, thì sớm muộn rồi người ta và mình cũng sẽ dần điều chỉnh cá tính để quay lại với nhau. Cái gì thật sự là của mình thì sẽ mãi là của mình thôi. Còn nếu đã không phải là của mình, thì chìm đắm trong tiếc nuối chỉ là sự ngu ngốc không dám đối diện với sự thật mà thôi.

Vết thương chắc là vẫn còn đó, chưa lành được. Nó là một vết thương sâu. Nhưng không tập trung chú ý vào nó nữa, thì chắc sẽ thấy bớt đau đi một chút. Chuyện cần làm để vượt qua thì mình cũng đã làm, mình cũng chẳng suy nghĩ nhiều nữa. Chỉ là, trong một chiều mưa của ngày nghỉ ở nhà, bỗng suy nghĩ khá nhiều về chính bản thân và cảm xúc của chính mình. 

Thật là khó hiểu mà.

Continue reading

Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2019

Tâm thư gửi Ông già Noel - 2019


Ông già Noel thân mến!

Nếu ông còn nhớ, thì cháu là Chi, Chi trong Linh Chi, cháu gái năm nào cũng viết thư tay cho ông. Nhưng năm nay ở Việt Nam, trời thì lạnh mà lại hanh, nắng vẫn có nhưng cháu thấy cái lạnh nó buốt lắm ông ạ. Cháu không cầm nổi bút, không lấy nổi giấy để viết thư cho ông nữa. Thế nên cháu đành gửi tạm tâm tư của mình qua câu chữ online vậy. Cháu vẫn tin là ông sẽ sớm nhận được thôi.

Ông ơi, dạo này ông vẫn khỏe chứ? Sức khỏe của ông ổn định chứ ạ? Ở Bắc Cực lạnh như vậy có khiến ông gặp vấn đề gì về sức khỏe không? Ở Việt Nam mới chỉ chớm lạnh kèm hanh khô, mà cháu đã thấy khổ sở lắm với các bệnh về đường hô hấp rồi. Ông ở trên đó, nhớ ăn uống đầy đủ, mặc ấm và giữ gìn sức khỏe nhé. Công chúa tuyết dạo này vẫn xinh đẹp và ngoan ngoãn nghe lời ông chứ ạ? Chị ý vẫn chăm chỉ làm việc đúng không ông? Ông cho cháu gửi lời hỏi thăm đến chị ý nhé, ông cũng nhắn chị gửi cháu bí kíp chăm sóc da trong thời tiết khắc nghiệt nữa ông nhé. Email cho cháu cũng được ạ, chứ không cần hồi âm lại bằng thư tay đâu. Bây giờ công nghệ phát triển lắm, gửi email vèo một cái là đến thôi. Trên đó có internet rồi đúng không ông? Nếu chưa có thì ông lắp nhé, cháu biết ông hô biến là làm được ra thôi mà. Cuối thư này cháu sẽ gửi ông địa chỉ email của cháu nhé.

Ông ơi, cháu vào phần báo cáo chính của tâm thư này đây. Cháu trong một năm qua tương đối ngoan ông ạ, nếu không muốn nói là thực sự năm vừa rồi cháu ngoan kinh khủng. Cháu đã biết yêu bản thân mình hơn. Mặc dù nhiều lúc vẫn hơi ngu ngốc, ngây thơ và mù quáng, nhưng cũng đã biết bảo vệ bản thân đúng mực hơn. Cháu đã nghỉ làm công việc ổn định ở công ty cũ cũ, nơi mà hứa hẹn bằng miệng rất nhiều điều hay ho với cháu nhưng thực sự cháu chả thấy đâu cả (dù đã cố gắng nhìn và tìm cơ hội). Rất tiếc vì tình cảm và quan hệ đồng nghiệp ở đó khá okela và cháu thích không khí đó. Nhưng mình đi làm chứ không phải đi kết bạn bốn phương, nên ông việc vẫn nên là tiêu chí được ưu tiên hàng đầu ông nhỉ. Thế là cháu đã mạnh dạn xin nghỉ rồi đó ạ. Sau đó cháu có dấn thân đi làm ở một chỗ khác, cũng thuộc tập đoàn này kia. Nhưng được đâu đó vài tháng cháu mạnh dạn nghỉ luôn. Môi trường làm việc với các em nhỏ và các cô giáo thì rất tuyệt, cháu thích lắm. Nhưng cháu lại không phải là người mà chị sếp cần, chị sếp cũng không phải là người mà cháu cần trong công việc. Đại ý nhu cầu 2 bên không khớp nhau, thì thôi mình nghỉ sớm cho nhanh gọn, đỡ mất thời gian của đôi bên, ông nhỉ.

Cháu sau khi nghỉ làm thực sự thấy thoải mái, cháu lại đi dạy gia sư trở lại, học tiếp chiêm tinh (lần này có vẻ sâu hơn và giúp cháu hiểu nhiều thứ hơn nè), học tarot, học lại piano (nhưng vụ piano này dang dở rồi ông ạ). Cháu cũng bắt đầu thảnh thơi hơn, nhận xem tarot và xem bản đồ sao bên cạnh việc đi dạy nữa. Thế nên, cháu mặc dù được gọi là "thất nghiệp" nhưng không hề thất-thu-nhập. Phụ huynh học sinh cũng có nhiều kiểu lắm ông ạ. Về vụ này thì cháu hơi buồn một xíu. Cháu đến dạy khá là có tâm cả về kiến thức - cách dạy lẫn học phí, ấy thế mà có tận 2 nhà phụ huynh đối xử với cô gia sư (là cháu) hơi buồn cười và không lịch sự cho lắm. Nhưng thôi không sao, lúc đó cháu cũng có buồn, nhưng cháu nhận ra rằng: cuộc sống này có nhiều kiểu người và mình không nên kỳ vọng vào việc người khác phải đối xử tốt với mình như cách mình đối tốt với họ.

Chuyện học tập của cháu còn có điểm nhấn đặc biệt, khi sau rất nhiều năm, cháu đã quyết định đi học IELTS, mặc dù trước đó cháu chần chừ. Cháu nghĩ rằng bây giờ học mới là đúng thời điểm với cháu. Khi cháu nghỉ hẳn những công việc fulltime, cháu mới có thể toàn tâm toàn ý và toàn thời gian cho việc học. Mặc dù bây giờ cháu vẫn thấy mình còn lười lắm, nhưng cháu biết là cháu sẽ sớm chăm chỉ trong tương lai (rất) gần để học hành thôi. Cháu nghĩ và cháu tin là mình làm được, chỉ cần mình cố gắng hết sức. 

Xem nào, cháu thấy năm nay cháu khá ngoan đấy nhỉ, chuyện hư của cháu chắc... không có đâu ông ạ. Nếu có, chắc chỉ là thỉnh thoảng cháu nổi máu sân si thôi. Nhưng cháu sân si đúng ông ạ, cháu không sân si kiểu xấu tính cà khịa đâu ý. Với cả, thỉnh thoảng cảm xúc của cháu lại bị như dở hơi, cháu vẫn còn chưa thực sự yêu bản thân, lắng nghe cảm xúc của mình. Dù là đứa thiên hướng sống cảm xúc, thì lý trí của cháu vẫn quá mạnh để cứ down mood một phát là lại nghĩ. Cũng may, cháu dặn mình chỉ ghi nhận cảm xúc chứ không để tâm trí thao túng nữa, nên cũng đỡ.

Ông ơi, năm ngoái cháu xin ông tai nghe xịn ông nhỉ, và năm nay cháu có thật rồi đấy ông ạ. Người mua cho cháu chính là anh người yêu mà năm ngoái ông gửi đó. Cháu nhớ năm ngoái cháu có viết cho ông, rằng không biết cái anh mà xuất hiện lúc đó có phải người yêu cháu không, thì anh ý đúng là người yêu cháu thật ông ạ. Đại ý bây giờ cháu có người yêu rồi. Cháu cũng khỏi dạ dày nữa ông ạ. Đợt đó cháu uống thuốc đầy đủ, ăn uống chú ý và kiêng khem cẩn thận lắm. Cuối cùng thì cháu không bị đau dạ dày nữa. Đến bây giờ, dù không còn kiêng nhiều, nhưng cháu cũng chú ý ăn uống hơn rồi. Hạn chế mấy món khiến dạ dày có thể đau trở lại. Cám ơn ông rất nhiều vì cháu thực sự xin quà là ông sẽ thực sự cho cháu. Cháu cũng không biết nữa nhưng cháu cám ơn ông rất rất nhiều, thật đấy ạ.

Năm nay, vì cháu ngoan thực sự (cháu thấy thế), cháu xin ông một món quà mà từ lâu lắm rồi cháu đã xin. Đó là một chiếc xe máy ông ạ. Nhân dịp Giáng Sinh và cũng rất gần ngày sinh nhật của cháu, ông tặng cháu 1 chiếc xe máy Lead 125cc 2019 màu đỏ nâu phiên bản cao cấp của Honda, ông nhé. Cháu thấy mình thực sự cần có một chiếc xe để tiện cho việc di chuyển, cũng như tìm kiếm công việc rồi ông ạ. Cháu xin ông giúp cháu vững tinh thần học tập, để sắp tới thi IELTS đạt được kết quả như cháu mong muốn nữa, dù sao lệ phí thi cũng đắt, thi cử mà kết quả kém quá thì cũng phí tiền ông ạ. Cháu cũng xin ông tặng cháu một trong 2 thứ dưới đây nhé: tai nghe có logo của Liverpool (như trong ảnh dưới, giá $26) hoặc ví tiền có logo Liverpool (như trong ảnh dưới, giá $9,10), order từ Liverpool FC Official Online Store không ạ?

Hihi, ông đừng nói cháu tham lam nhé. Cái xe thì cháu cần thật đó ạ, cháu nghĩ là đã mua xe, thì mua loại nào mình cảm thấy hữu ích nhất khi sử dụng. Xe với cháu không chỉ là phương tiện đi lại, mà còn phải là phương tiện hữu dụng khi đi lại. Thế nên cháu mới muốn mua Lead - một chiếc xe cốp rộng để đựng cả thế giới, tiện lợi cho việc di chuyển đi lại của cháu, thậm chí có khi còn cả công việc sau này nữa. Chuyện IELTS thì chắc chắn là cháu sẽ học rồi, cháu biết chuyện này phụ thuộc bản thân cháu nhiều. Cháu cũng biết luôn là năng lực của cháu đến đâu, chỉ có cái tinh thần là đôi khi còn hơi loạng choạng, nên muốn ông giúp cháu vững vàng hơn tí xíu. Còn 2 món đồ kia, thì cháu thực sự thích ông ạ. Ông biết không, đêm qua cháu nằm xem "Bí mật nàng fangirl", sáng nay thấy mail LFC Store gửi, cháu click vào thì thấy ưng quá trời ưng luôn. Sau một buổi sáng đã chọn rất nhiều đồ (cho cả cháu, bố cháu và em gái cháu nữa), thì cháu thực sự thấy ưng 2 món đồ này kinh khủng khiếp. Cái gì thực sự muốn, cháu mới xin ông mà, trước giờ cháu đều không xin quá.

Hầy, thư đã rất dài rồi, nên cháu dừng lại ở đây thôi, kẻo ông đọc thư cháu lâu quá lại không có thời gian đọc thư của bạn khác. Cháu dừng bút đây ạ. Cám ơn ông vì đã đọc thư của cháu. Chúc ông luôn khỏe, hạnh phúc và công tác tốt.

Cháu chào ông! Tin và quý trọng ông rất nhiều!

Hà Nội, ngày 06 tháng 12 năm 2019

Cháu Chi, lớn đầu rồi nhưng vẫn viết thư gửi ông già Noel.

p.s: email của cháu: nlinhchi.astro@gmail.com ạ :">

Continue reading

Thứ Tư, 23 tháng 10, 2019

TẠI SAO LẤY CHỒNG XONG LÀ BIẾN MẤT LUÔN?

Biểu cảm ngơ ngác khi bỗng dưng món ăn "cưới xin" đổ ụp lên đầu bạn.
Một ngày thu Hà Nội, nắng vàng, gió nhẹ thổi, không oi bức. Thời tiết như thế này quá đẹp để ngồi cafe hẹn hò, chụp ảnh, lượn phố xá... Ấy thế mà mình lại bỗng chốc có khá nhiều suy nghĩ này kia. Không dông dài, xin phép vào đề luôn.

Có một hiện tượng phổ biến mà mình hay được nghe hoặc bắt gặp, đấy là các bạn nữ sau khi lấy chồng xong biến mất trong mọi cuộc chơi (có phải vì thế nên mới có câu "theo chồng bỏ cuộc chơi" không các cậu?). Tần suất xuất hiện của các bạn đó sẽ thưa dần, rồi dần dần là biến mất hẳn luôn. Câu nói mà mình hay được nghe nhất về hiện tượng này, đó chính là "chả hiểu sao cưới chồng xong một cái không thấy xuất hiện gì nữa luôn". Ái chà chà, vấn đề này mình hiểu, trong phạm vi bài viết này, mình giải thích cho các bạn nhé.

Khi còn độc thân, điều các bạn chú ý là chỉ mình bạn, cùng lắm có thêm gia đình (bố mẹ, anh chị em ruột). Điều bạn cần lo lắng đó là sự lo lắng cho mình bạn, lúc đó, bạn có thể bớt chỗ này bù chỗ kia thoải mái. Bạn quyết, ảnh hưởng đến mình bạn, không ảnh hưởng trực tiếp đến người khác. Nhưng khi bạn có thêm 1 người gọi là "chồng" ở cùng với bạn thì sao? Ăn cơm là phải ăn, không chỉ vì bạn không đói mà bạn người kia cũng phải nhịn theo bạn được. Nếu bạn nào nói rằng: đứa nào đói thì tự đi mà ăn, thì mình phản biện lại: đúng là đứa nào đói tự đi mà ăn, nhưng nếu như thế thì bạn và chồng sẽ giống như những người ở chung không hơn không kém, nó mất đi ý nghĩa gia đình đi nhé, mà ở chung thì không cần đi ra phường làm giấy đăng ký kết hôn. Khi độc thân, phòng là của riêng bạn, bạn thấy bẩn bạn dọn, hoặc không. Nhưng câu chuyện dọn nhà lúc có chồng rồi sẽ không chỉ phụ thuộc vào mình bạn nữa. Vì tiêu chuẩn "bẩn" của mỗi người khác nhau, nếu chồng bạn bảo là "nhà bẩn rồi", thì bạn cũng không thể chổng mông lên ngủ để mình chồng bạn dọn được.

Đó, ít nhất về 2 vấn đề cơ bản là ăn và ở đã chịu ảnh hưởng rồi nhé. Khi bạn không còn có 100% quyền quyết định trong tay, thì bạn sẽ mất thời gian nhiều hơn để đưa ra quyết định, sẽ bị ảnh hưởng, sẽ không còn rảnh rang về thời gian để xuất hiện tụ họp nữa. Bây giờ để mình kể một ngày cơ bản của người có chồng cho các bạn nhé ;)

Người phụ nữ của gia đình sẽ dậy vào 6h sáng (là muộn nhất). Sau khi đánh răng rửa mặt sẽ lên phơi quần áo, giặt quần áo. Sau đó 6h15 sẽ gọi những đứa con dậy đi học, chuẩn bị quần áo đi làm, đồng thời cũng sẽ tư duy xem hôm nay ăn gì, đi chợ thế nào. 6h45 người phụ nữ sẽ ra khỏi nhà đưa con đi học, sau đó sẽ tiện đường đi chợ, tiện đường quay về nhà cất đồ, rồi tiện nốt đường đi làm (thực ra chẳng tiện lắm), có mặt ở chốn công sở trước 8h, xinh đẹp kiêu sa và khí chất. 17h30, người phụ nữ nhấc mông khỏi chốn công sở để về nhà. Sớm thì 18h00 về đến nhà, tắc đường nữa thì 18h30 hoặc 19h00 (hoặc hơn) về đến nhà. Việc tiếp theo sẽ là nấu cơm, ăn cơm, ăn xong rồi rửa bát. Đại ý câu chuyện ăn tối nhanh thì 19h30 xong, muộn thì 20h00. Ăn xong nào có tắm rửa được luôn, phải nghỉ ngơi. Thế là trong lúc tranh thủ nghỉ ngơi xuôi bụng, người vợ sẽ đi đổ rác. Về tắm rửa xong, lên giặt quần áo xong sẽ là 21h00. Lúc này chỉ kịp ngồi làm nốt vài việc còn sót trên công ty, dạy con học, là cả nhà sẽ tắt điện đi ngủ rồi. 21h00 mà đi chơi nữa thì lên 1900 quẩy à =)) 

Đó, đấy là một ngày điển hình của một người có chồng đấy. Mọi thứ có thể du di một chút, nếu người chồng biết cách chia sẻ với người vợ công việc phát sinh sau kết hôn. Nhưng các cậu thấy không, khi còn độc thân, thì một ngày sẽ vẫn bắt đầu từ 6h sáng (hoặc muộn hơn), với tâm trạng thoải mái hoặc uể oải, vươn vai hít thở, lấy tinh thần đi làm 8 tiếng, về nhà tự nấu hoặc gọi đồ, hoặc không ăn, tắm rửa rồi lướt internet chơi bời, gặp bạn bè nói chuyện, hoặc làm nốt công việc. Việc-không-tên lớn nhất, đau đầu nhất, và có khi áp lực nhất sau khi lấy chồng, có lẽ là chính là nghĩ-cho-người-khác đó. Nghĩ xem hôm nay ăn gì, nghĩ xem bao giờ dọn nhà, nghĩ xem sắp xếp thời gian như thế nào đấy. Người chồng có thể giúp đỡ, hỗ trợ, nhưng thử hỏi có nghĩ hộ được hết từng ấy thứ không? Cả tuần ăn một món thì chẳng đợi đến ngày thứ 8 đã bắt đầu góp ý rồi. Quần áo 2 ngày chưa giặt, không có dủ đồ để mặc thì chắc loạn hết nhà mất.

Mình thì chưa có chồng con gì đâu, nhưng có đứa em gái kém 12 tuổi và thỉnh thoảng bố mẹ sẽ bận mà đi xa, thì người chị này cũng không khác gì bà mẹ trẻ cả. Đấy là chưa tính đến chuyện ngoại giao họ hàng hai bên vân vân mây mây, sống chung cùng bố mẹ chồng... đấy nhé. Những người phụ nữ có chồng mà vẫn có thời gian duy trì những mối quan hệ quan trọng thân thiết, sở thích thời còn độc thân hẳn phải có những người thân xung quanh hỗ trợ và giúp đỡ, thông cảm và bao dung rất rất nhiều luôn.

Hôn nhân là câu chuyện của mối quan hệ, của lý trí, của sự hợp tác 2 bên. Nó không chỉ đơn thuần là cảm xúc, nó cũng không phải là câu chuyện cá nhân để mà ích kỷ. Mối quan hệ win - win này nếu một bên không thấy win thì ắt sẽ tan vỡ. Ái chà, hôn nhân phức tạp quá đi, nó quá sức chịu đựng của mị ở thời điểm hiện tại. Mị còn trẻ, mị muốn đi chơiiiiiiiiiiiiiiiiiiii.


Continue reading

Thứ Ba, 8 tháng 10, 2019

#diary 191008

       Hôm nay đã lại khóc. Khóc vì buồn, rầu, vì tủi thân. Chính xác thì, dù có yếu đuối cỡ nào, thì trước mặt học sinh mình đều tỏ ra rất cool ngầu, mạnh mẽ, mọi thứ với chị đều đang rất ổn. Thế mà hôm nay, dù nước mắt đã tự chảy từ trước đó, đã thấy ổn rồi mới đi dạy, đến lớp dạy, gặp học sinh mà mắt vẫn òng õng nước.
         Mấy hôm nay, mình buồn lắm. Trong những lúc chông chênh và dễ yếu đuối như thế này, anh lại chẳng xuất hiện. Mình chẳng cần anh phải kè kè 24/7, luôn có mặt mọi lúc mọi nơi mỗi khi mình cần, nhưng ít ra về mặt tinh thần thì anh vẫn cần hiện hữu chứ? Anh bảo anh bận công việc, anh cần tập trung, cần được tôn trong không gian riêng, mình ok hết. Nhưng như thế đâu có nghĩa là anh biến mất hoàn toàn. Anh gặp khó khăn anh đẩy mình ra không chịu chia sẻ. Mình gặp khó khăn thì không thấy anh đâu. Đấy là nguyên lý gì vậy??? Bận thì cũng vẫn phải ăn uống ngủ nghỉ. Trước khi đi ngủ nhắn cho nhau 1 câu "ngủ ngon nhé, anh ngủ đây", sáng dậy nhắn 1 câu "good morning anh đi làm đây" hoặc những câu tương tự thì tốn thời gian lắm ạ? Mà sáng dậy anh vẫn còn lướt lướt được facebook cơ mà...
          Mình không đòi hỏi quá nhiều sự quan tâm, mình hiểu và chấp nhận việc anh cần tập trung cho công việc, sự nghiệp, nên sẽ không quan tâm mình nhiều được. Nhưng như vậy đâu có nghĩa là mình đáng bị nhận sự vô tâm đâu nhỉ? Không đòi hỏi nhiều sự quan tâm đâu có nghĩa là chịu được sự vô tâm? Yêu đương ai chẳng muốn mình là ưu tiên hàng đầu, ưu tiên đặc biệt, nhưng mình đã chấp nhận không cần chuyện đó, sao anh lại hành xử vô tâm đến thế? Lúc anh bận thì anh mất hút, không một lời nhắn gửi rằng anh bận nên không nói chuyện để ý được đến em đâu, cứ thế biến mất. Rồi đến khi mình không chịu được, mình nhắn trước, mình hỏi, anh lại kêu anh bận. Hoặc đến khi anh rảnh, anh lại nhắn tin xin lỗi. Cách cư xử kiểu đó, làm mình thấy bản thân mình như một option cho anh lựa chọn, nếu em muốn thì ok thế này, nếu em không muốn, thì thôi. Thế đấy là em muốn, thế còn anh có muốn không? Em muốn gặp anh nên em chủ động. Anh muốn gặp em, nhưng chưa đủ, nên anh im lặng luôn đúng không? Trong khi đó, mình luôn coi anh là một thứ cố định, một lịch gặp được ưu tiên, và không có back up gì phía sau cả. Không gặp mình, anh lựa chọn gặp bạn bè nói chuyện, vì anh luôn có nhiều option để lựa, anh coi chuyện gặp mình như một option trong đó, chẳng qua nó được ưu tiên thôi. Còn với mình, gặp anh là điều chắc chắn trong kế hoạch, mình từ chối những cuộc hẹn khác để gặp được anh. 
           Có khi cách mình yêu đang không đúng rồi. Mình đâu phải đứa thấp kém hay bấu víu tình yêu, mà lại phải chủ động nhiều đến mức này và nhận nhiều sự vô tâm đến mức này? Mình cũng tốt, cũng xinh, cũng biết cách cư xử, mình xứng đáng nhận được những sự quan tâm đúng mức của người yêu chứ nhỉ? Thế nên, chắc mình sẽ ngưng sự chủ động trong mối quan hệ này lại, tập trung vào phát triển bản thân hơn, chứ không dành cho anh quá nhiều thứ như thế nữa.

            Tình yêu là câu chuyện không tính toán, là cho đi vô điều kiện, là đám lửa cháy to, đẹp, rực rỡ và ấm áp. Nhưng để tình yêu cháy được mãi, thì cần tiếp thêm nhiên liệu cho nó. Sự tương tác tinh tế trong một mối quan hệ, chính là ngọn gió giúp lửa tình yêu cháy mãi đấy. Thế nên, tình cảm thì vẫn còn đó, nhưng nếu trong một mối quan hệ, một người cố gắng còn một người vô tâm, thì chẳng khác gì đang yêu đơn phương trong mối quan hệ đó cả. Cho đi tình yêu trong sáng vô điều kiện, nhưng nhận lại là sự thờ ơ lạnh lùng, thì dần rồi lửa cũng tắt thôi. Yêu đơn phương kiểu gì chả có deadline.

            Về cơ bản, hôm nay thực sự rất buồn!

Continue reading

Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2019

CÂU CHUYỆN CỦA MƯA

(Ảnh phục chế) Minh họa chuẩn xác
khoảnh khắc mình bắt đầu ghét mưa
Hà Nội đang mưa bão. Bão đang le ve ở đâu đó, thế nên hoàn lưu bão ghé thăm Hà Nội trước, Hà Nội hứng trọn cơn mưa dài bất tận. Mưa từ tối qua đến tận bây giờ không chịu ngừng đến một nửa giây.

Mưa hay nắng thì mình đều không thích, mình thích gió mát thôi. Nhưng vẫn ghét mưa hơn một chút, dù mưa chẳng có tội lỗi gì. Mãi đến gần đây, mình mới nhận ra, yêu hay ghét một điều, thường liên quan đến một sự kiện nào đó. Ví dụ như sự kiện A xảy ra làm cho bạn có cảm giác thoải mái vui sướng, thì bạn sẽ có cảm giác thích, dần dần sẽ thích hay yêu thật nếu sự kiện A cứ tiếp tục làm bạn vui. Và ngược lại. Tất nhiên, có một vài trường hợp thích trò chơi ngược tâm, càng đau khổ càng thấy thích. Dù có là gì, thì tóm lại yêu ghét đều hình thành từ cảm xúc phát sinh liên quan đến một sự kiện nào đó. Cảm xúc đó đủ to hoặc đủ nhiều thì ắt sẽ tạo ra yêu thích đánh giá mỗi lần gặp sự kiện đó.

Cũng không phải vô cớ mình ghét mưa...

Ngày bé, bản thân chỉ không thích mưa vì mỗi lần trời mưa đường sẽ bẩn. Đường bẩn và ra ngoài sẽ làm chân bẩn. Hồi đó nhà còn ở trên phố, mưa là sẽ dột, gì không nhiều nhưng mà cũng lích kích.

Hồi còn thích mưa, bản thân rất thích trò xoay xoay ô đi bộ dưới mưa, rồi dẫm chân vào vũng nước khi trời mưa. À, vì sợ bẩn chân (nỗi sợ khó lòng xóa bỏ) nên chỉ chơi mấy trò đó khi ở gần nhà, để lúc nào không chịu được hoặc sợ bẩn quá, có thể chạy tót về nhà rửa chân... rồi lại ra nghịch tiếp.

Hồi còn thích mưa, ý là hồi tuổi nhỡ nhàng cấp 2, thích cảm giác được đạp xe dưới trời mưa lắm. Hồi đó không quá thích mưa, nhưng đặc biệt ghét áo mưa, nên mưa nhỏ thì mặc áo chống nắng, mà mưa to thì kệ luôn, đạp xe về. Bây giờ thì người ta sẽ dùng từ là "chill", còn hồi xưa thì mình chỉ biết, mỗi lần như thế là một lần được tận hưởng cảm giác thoải mái thôi.

Hồi còn thích mưa, ý là trước khi xảy ra sự kiện ghét mưa, mình rất thích ngắm trời mưa. Cảm giác ngồi trong nhà, nhìn mưa rơi, nhìn trời âm u, nghe tiếng mưa rơi rất thú vị. Lúc mới mưa thì lộp độp lộp độp, những hạt mưa to đùng ngã ngửa rơi xuống khoảng đất khô. Nước mưa chạm đất, tóe loe ra, từng mảng từng mảng. Rồi lúc mưa nặng hạt hơn, thì mưa kêu rào rào. Có những lúc mưa dày đến mức nhìn ra được. Hồi ý cũng hay có trò cố gắng nhìn ra xem mưa đang theo hướng nào, không nhìn xuống đất mà nhìn hạt mưa rơi ý (bỏ qua đi, có tả mà các bạn chưa từng làm thì cũng khó tưởng tượng lắm). Hồi cấp 3 còn có trò trèo lên nóc nhà ngắm sao ngắm trăng, mưa thì cũng dầm mưa luôn cho thoải mái cơ...
Nếu mà không có sự kiện ghét mưa, chắc đến
bây giờ mình vẫn thích mưa lắm đó.

Cho đến cái ngày mình ghét mưa...

Mình ghét mưa vào một ngày nắng, chính xác là một ngày hè. Ngày cụ thể thì phải lục lại kí ức của mấy năm trước, mà có khi đọc lại cũng còn chẳng nhận ra đấy chính là ngày đó. Đó là khoảng thời gian cuối tháng 6, khi câu chuyện thi cử cuối kỳ sắp hòm hòm, những chiếc note NKOT (Nhật ký ôn thi) được các bạn sinh viên cũng trong tâm trạng ôn thi nhiệt tình đón đọc. Đó cũng là khoảng thời gian bản thân đã dần tạm ổn, sau nỗi buồn hoang hoải (vâng, hồi đó mình là một cục thịt hoang hoải trên 60kg). Ổn thì không, nhưng tạm ổn thì có. Ít ra những biện pháp xóa tin nhắn, block facebook, tránh gặp mặt và ôn thi sấp mặt có tác dụng. Mình hồi đó đã tươi tắn hơn rất nhiều so với hồi 4 tháng trước (bắt đầu từ ngày 14/2/2014). Cái hồi tháng 2 đó, mặt mũi tã tượi, tâm trạng rũ rượi. Dù rất hay viết stt trên facebook, nhưng gặp ở ngoài mình vẫn rất tươi tắn, thế mà hồi đó thực sự không tươi nổi, đến mức mấy đứa em đi lướt qua cũng biết tâm trạng người chị đang như thế nào. 

Quay lại cái ngày mình ghét mưa... Vào cái ngày nắng chói chang đó, vết thương chưa lành bỗng chốc bị chạm vào. Mình mạnh mẽ lắm, nhưng khi đã bị tổn thương sâu sắc thì cũng không khác những người bình thường là mấy. Cứ tưởng tượng bạn có một vết thương chưa lành. Bạn không kêu ca về nó nữa là vì bạn đã tập quen dần với cảm giác đó, chứ không phải vì nó đã lành. Rồi đến một ngày, khi bạn không có phòng bị gì cả, thì 2 người gây ra vết thương đó cố tình chạm vào. Lời giải thích ở đây được cho là không cố ý, và đấy là "điều bất ngờ thú vị dành cho em". Ừ, thú vị quá! Mình thì nghĩ là chàng trai đó không cố ý trêu tức hay động vào mình, có khi chàng trai đó ngây ngô nghĩ rằng như vậy là tốt cho mình thật. Nhưng người còn lại (không phải chàng trai) thì đúng là cố ý chạm vào nỗi đau của người khác mà. Em gái đó kém mình một tuổi, trước mặt thì chị chị em em thân thiết làm quen ngây thơ, sau mặt thì cố tình cào xé tâm can của cô gái. Em gái kém tuổi đó nghĩ chắc mình để ý, chứ thực ra hồi đó mình không để ý đến thật, tất cả những màn trêu ngươi đó nếu không được nghe người khác kể lại và cho xem, thì mình cũng không để ý đến thật.

Những ngày đó thực ra rất buồn, cũng không biết
khóc như thế nào cho ổn thỏa nhẹ lòng cả, nên càng buồn


Ái chà chà, mình lại ngốc. Mình đã nghĩ rất tốt về em gái đó, cũng tiếp nhận "điều bất ngờ thú vị" này một cách rất nhẹ nhàng. Cho đến khi biết là mình đã ngốc đến thế nào, em gái đó đã cười khinh khỉnh đằng sau lưng mình như thế nào, và chàng trai đó biết nhưng dung túng em gái đó như thế nào. Đến tận khi biết những trò mèo của em gái kém tuổi, mình mới cảm nhận được vết thương chưa lành lại đau thêm rồi. Và thế là, từ đấy, mình ghét mưa. Khi biết toàn bộ sự thật về em gái kém tuổi và chàng trai kia, mình thất vọng thực sự về khả năng nhìn người và sự ngây thơ không đúng chỗ của bản thân. Và thất vọng vì hẳn là 4 tháng hơn rồi mà vết thương chưa lành ??? Ok, nếu đã để yên mà nó không chịu lành, thì mình dùng biện pháp mạnh. Thế là, có lần cuối cùng mình dầm mưa, có lần cuối cùng mình xoay ô đi dưới mưa, có lần cuối cùng mình khóc trong mưa. Vì mình tin là "sau khi mưa tạnh, trái tim thôi không còn dậy sóng, thì em cũng sẽ ổn. Tóc sẽ khô và đầu sẽ tỉnh táo". Và sự thật là, đầu tỉnh táo thật. Mình vẫn buồn, vết thương vẫn ở đấy, nhưng lòng không dậy sóng, dằn vặt nữa. Đau là đau, vậy thôi. Chấp nhận được chuyện mình bị tổn thương cũng là một sự tỉnh táo rồi, đúng không?

Đấy là lần cuối cùng mình làm những trò đáng yêu dưới mưa, và sau đó, thì không còn sau đó nữa. Chàng trai đó thích mưa, nhưng chàng trai đó mở ra một lời nguyền (ngày xưa mình gọi đó là lời nguyền), rằng mình hễ cứ bắt đầu thích ai thì người đó có người yêu hoặc bắt đầu yêu người khác. Thế nên mình không thích mưa nữa. Dù sao thì về cơ bản mình cũng đâu có thực sự thích mưa đâu? Thứ mình thực sự thích từ trước tới giờ chỉ là gió thôi mà.

Khi người ta đối diện được với nỗi đau, tổn thương của bản thân, và chấp nhận rằng nó có tồn tại, nó chưa lành, nếu đụng vào nó sẽ lại rỉ máu, thì người ta sẽ tỉnh táo. Tỉnh táo để biết bản thân thực sự cần gì, muốn gì. Đến lúc đó, tự dưng bạn sẽ mở to mắt ra và tự cười bản thân về những ảo mộng mù quáng của bản thân đấy. Kỷ niệm đẹp thì nên giữ, nhưng ảo mộng hoang đường thì dù có đẹp cũng không nên. 

Mưa thì chỉ mát thôi, đi ra ngoài sẽ phải mặc áo mưa hoặc đem theo ô nếu không muốn bị ốm, chung quy vẫn là lích kích. Chưa kể mưa to hay nhỏ thì đều khiến nguy cơ bẩn chân tăng lên gấp mấy trăm lần nữa. Mắt bị cận, đi mưa là không thấy gì trên đường nữa luôn. Chưa kể tiếp (cái này là mới nhận ra gần đây), mưa làm ảnh hưởng tới tài chính của bản thân nữa. Mỗi khi trời mưa, giá grab tăng lên chóng mặt. Cứ tính một ngày đi dạy được 800k (hoặc đi làm được 300k) mà chi phí đi lại hết 200k x 3 lần (hoặc 200k x 2 lần) thì còn gì nữa đâu... Chưa kể, book grabcar ngày mưa cũng chẳng ai nhận nữa luôn. Thế nên, mình vẫn cứ là không thích mưa.

Chuyện xảy ra cũng đã 5 năm có lẻ, bản thân mình khi nhắc lại cũng chẳng còn cảm xúc gì nữa, chỉ là nó có liên quan đến lý do ghét mưa thì kể thôi. Nút unfollow thần thánh khiến mình chả nhìn thấy gì trên facebook của chàng trai kia nếu không chủ động mò vào nữa rồi. Thế mà buồn cười, chàng trai đó tỉ năm không thấy tương tác, mình vừa post stt hỏi về thẻ ngân hàng, thì lại comment luôn chứ, buồn cười.

p.s: ai đọc đến cuối thì sẽ đọc được dòng nốt này, chả là mình ngày trước thích đơn phương người ta, người ta cũng mập mờ thả thính qua lại, rồi sau đó nhận lời thích em gái kém tuổi. Sau khi mình chủ động hỏi cặn kẽ rõ ràng (vì mình không muốn mập mờ), thì chàng trai vẫn ỡm ờ với lý do là "không muốn làm em tổn thương thêm nữa". Ok, next lẹ :))

~ #kikyo ~

Hà Nội, 19:43,  viết vào một ngày mưa gió bão bùng và ngồi repeat one bài này.




Continue reading

Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2019

Siblings

Lá 6 Cốc trong bộ Witches Tarot của mình - có 1 nét nghĩa liên quan đến "siblings"
(Bài viết này định viết lâu rồi, mà cứ lười, mãi mới viết được)

Dạo gần đây có quan sát được một vài câu chuyện chị em tỉ muội thân tình ruột thịt. Bỗng có một vài suy nghĩ và muốn kể kể deep deep một chút với các độc giả của tác giả. Thôi thì cũng phải dọn mạng nhện này đi thôi, chứ làm sao để nó mốc meo lên như thế này mãi được.

-----------------------------

Có một vài câu chuyện có thật như thế này:

Chuyện 1: một gia đình có 2 chị em gái cách nhau 2 tuổi. Cô chị sắp lên lớp 5, cô em sắp lên lớp 3. Cô chị thì đúng tuổi ương dở, rất thích tỏ ra là người lớn, là mình biết hết, mình sẽ chăm sóc được hết cho cô em, và câu cửa miệng của nàng này là "để đấy chị làm cho, em thì biết gì". Cô em thì loắt choắt loắt choắt, lon ton chạy theo sau, được 2,3 câu là lại "chị ơi, chị ơi", "chị ơi em có cái này". Có một lần cô em nói với mình:"Chị em á, cái gì chị em cũng biết đấy, siêu chưa?". Mình lúc đó, hiểu là, dù 2 đứa trẻ con này có tị nạnh với nhau như thế nào đi nữa, trong mắt đứa em, người chị luôn như 1 siêu sao đáng ngưỡng mộ vậy.

Chuyện 2: nhà mình cũng có hai chị em gái, cách nhau kha khá tuổi. Mình thì ẩm ương như con cua xông khói, em nhỏ thì cũng đang tuổi ương ẩm. Dạo này mình hay ở nhà. Mỗi sáng, đều như vắt chanh, 8h em mình chạy lên phòng mình, hất hàm đá mông mình rồi hỏi "trưa nay chị ăn cơm ở nhà không?". Mình thì ưỡn ẹo đáp "ngồi xuống đây, để chị tính". Con bé con đá tiếp cái thứ 2 vào mông rồi bảo "có ăn không, không dậy đi làm đi à?". Thực ra, có sự vụ đá mông buổi sáng này là do có một hôm, mình về nhà buổi trưa, xong con bé không nấu cơm cho mình, cũng không hỏi xem mình ăn hay không. Thế là mình bảo "chị dỗi", xong phụng phịu chạy lên nhà.

Chuyện 3: vẫn là chuyện 2 chị em nhà mình. Chả là mình có dặn con bé đừng nói với bố mẹ là chị ở nhà. Con bé ừ cho xong rồi chạy tót xuống. Hôm qua, mình ở nhà cả ngày làm bánh làm trái, bà cụ non ý bịa được ngay câu chuyện: chị đi làm rồi 10h hơn về nhà làm bánh với con đến chiều. Mình ở trên tầng nghe xong mà ôm bụng cười. Sáng nay mình chuẩn bị đi, thì con bé lên năn nỉ ở nhà với nó cho vui, có người nói chuyện cùng.

--------------------------------------------

Với mình, đứa em ruột của luôn nhỏ bé, cần được bảo vệ và đặc biệt là vô cùng lắm chuyện. Thỉnh thoảng nó sẽ được quyền khóc lóc, mè nheo, đòi hỏi những thứ vô lý, ăn vạ những chuyện không đâu. (Những) Đứa em ruột thường sẽ luôn bé nhỏ trong mắt anh chị, chẳng bao giờ lớn được. Và anh chị thì yêu thương đứa em ruột nhiều lắm, nhưng chúng nó thì cứ trẻ con trẻ con ứ tình cảm gì cả. 

Nhưng mà mình quên mất là đứa em ruột đó cũng yêu thương anh chị nhiều lắm, và dần dần nó cũng sẽ lớn. Thế nên mình đôi lúc thực sự bất ngờ vì sự quan tâm mà bạn nhỏ xinh đẹp nhà mình dành cho mình. Hóa ra con bé biết được là cay ở mức độ nào thì mình ăn được đấy. Khá bất ngờ trưa qua, con bé cảnh báo mình đừng ăn nước chấm này, vì nó quá cay so với dạ dày của mình. Mình không tin lắm, thử 1 xíu và sau đó nhè ra luôn vì con bé nói đúng. Vẫn cứ nghĩ những đứa em ruột thường hay không hiểu chuyện, thế mà thực ra cũng hiểu chuyện phết. Mà, không chỉ dừng lại ở việc yêu thương, đứa em ruột thường hay ngưỡng mộ anh chị ruột mình ở một mức nhất định nào đó. Tôn thờ thì chắc là tùy trường hợp, nhưng mà ngưỡng mộ thì ít nhiều cũng có. Tất nhiên, mỗi bạn nhỏ sẽ thể hiện theo một cách khác nhau.

Các cụ ngày xưa dạy là "Khôn ngoan đối đáp người ngoài/ Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau". Nếu nói "đá" nghĩa là đánh nhau chửi bới, thì chắc không tránh khỏi. Dù có là anh chị em ruột đi chăng nữa, thì cũng không thể bắt là phải hợp tính hay không khắc khẩu với nhau được. Mỗi người một tính, chẳng có quy định nào là anh chị em một nhà phải hợp tính nhau cả. Nhưng mình nghĩ rằng, đã là anh chị em ruột, thì luôn yêu thương nhau rất nhiều. Điều này là chắc chắn. Chỉ là đôi khi trẻ con, đôi khi không hiểu ý nhau, đôi khi máu chó nổi lên thì cắn nhau tí tẹo cho vui thôi. Anh chị thường thích ra oai còn em út lại thường thích khẳng định mình đúng.

Mọi người thường sẽ hay nhìn hành động mà ít khi tìm hiểu/hiểu ý nghĩa của hành động. Thường thì mọi người hay suy diễn nhiều quá, hoặc xa quá, hoặc đánh giá phiến diện quá. Sau khi để não tự kịch tính hóa câu chuyện lên, người ta hay quy chụp luôn cho tất cả những hành động sau đó sẽ theo mô típ đó, mang ý nghĩa đó, hình thành một định kiến/đánh giá về người khác và hành động của họ. Khá kỳ lạ, là càng với những người thân thiết, dường như con người ta lại càng chủ quan với những nhận định này của mình. Bản thân tác giả của bài viết này cũng bị như vậy, thế nên mới có những suy nghĩ về những đứa em ruột như vậy. Nhưng cũng may mắn, sau khi học hành xong, cảm nhận và giác ngộ được nhiều thứ, tác giả dần nhận ra nhiều điều hay ho, và dần ngập tràn trong hạnh phúc.

Sống hạnh phúc thực ra cũng dễ lắm, có khó gì đâu, nhỉ!

Continue reading